Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2020

Chủ động bày tỏ yêu thương


Nhiều người thường giữ trong lòng những hờn giận nhỏ nhặt từ những xích mích, hiểu lầm hay từ một sự cố gây đau lòng nào đó… Ta bướng bỉnh chờ đợi người khác chủ động tiến đến với mình vì cho rằng đó là cách duy nhất để ta tha thứ hay nhen nhóm lại một tình bạn, một mối quan hệ.

Một người quen của tôi - cô ấy đang có bất đồng và hầu như không nói chuyện với con trai đã ba năm nay. “Tại sao không?” – tôi hỏi. Cô giải thích là do bất đồng với con trai về người con dâu và cô sẽ không nói chuyện lại với con cho đến khi nào cậu mở lời trước. Khi tôi đề nghị cô ấy nên hành động trước, ban đầu cô phản đối: “Không thể thế được. Nó là con tôi và nó phải xin lỗi tôi trước”. Cô dứt khoát không làm lành với đứa con trai độc nhất của mình. Nhưng sau khi được động viên, cô quyết định sẽ mở lời để làm lành với con trước.

Cậu con trai thực sự ngạc nhiên và tỏ ra cảm kích, sau đó tự động nói lời xin lỗi với mẹ.

Sự thực là, khi chúng ta biết nắm lấy cơ hội và chủ động mở lòng với người khác bằng sự chân thành thì cả hai bên đều cảm nhận được thiện chí của nhau và khi ấy cả hai sẽ cùng thắng. Ngược lại, nếu cứ “ghim ghút” trong lòng, chúng ta sẽ “làm to” những “chuyện nhỏ” trong đầu. Chúng ta tin rằng việc bảo vệ chính kiến của mình còn quan trọng hơn hạnh phúc của chúng ta. Không phải vậy. Bạn phải hiểu rằng hạnh phúc là buông bỏ, là mở lòng mình ra với mọi người. Hãy dành phần đúng cho mọi người và làm cho họ tỏa sáng. Cho là nhận, rồi bạn sẽ thấy họ cũng mở lòng mình ra với bạn. Ngay cả khi họ không làm thế thì bạn cũng cảm thấy sự thanh thản, bình yên trong tâm hồn, rằng bạn đã làm tất cả những gì có thể để góp phần tạo nên một thế giới yêu thương, tốt đẹp hơn.

Trích từ Tất cả đều là chuyện nhỏ

Bác nông dân và cái giếng


Ở làng nọ có một người đàn ông  thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quyết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấy bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, nuôi gia súc. Ông ta lập tức ngăn lại và không cho phép bọc nông dân múc nước từ giếng lên : - Tôi chỉ bán cho ông cái giếng, tôi không bán nước cho ông. Vì thế, ông không thể lấy nước từ cái giếng này được. Bác nông dân rất buồn mà không biết phải làm sao. Giếng thì đã mua rồi nhưng đúng là mình không trả tiền mua nước từ cái giếng. Giờ giếng có đáy nước mà không được dùng, trong khi cả gia đình mình, hoa màu và gia súc đểu cán đến nguồn nước sạch từ cái giếng này. Nghĩ mãi không biết làm thế nào để giải quyết với người đàn ông kia, bác nông dân quyết định trình quan huyện xét xử mong lấy lại công bằng.

Lên cửa quan bác nông dân tường thuật đầu đuôi câu huyện, không giấu giếm bất cứ điều gì mong lấy lại được công bằng cho mình. Quan huyện gọi người đàn ông thông minh kia lên và hỏi : - Tại sao ngươi không cho ông ta dùng nước trong giếng Chẳng phải người đã bán cái giếng đó rồi sao ? - “ Dạ, bầm quan. Con chỉ bán cái giếng cho ông này, chứ con không bán nước trong giếng. Do đó, ông ta không có quyền lấy nước của con Giờ nếu muốn lấy nước, ông ta phải trả thêm tiền mua nước, người đàn ông đáp, chắc bấm lý lẽ đã thuộc về mình. Quan huyện nhìn người đàn ông, khế mỉm cười và trả lời : - Ngươi nói rất có lý. Thế nhưng, khi ngươi đã bán cái giếng cho người nông dân này, cái giếng đã thuộc quyền sở hữu của anh ta ; còn nước trong giếng vẫn thuộc sở hữu của ngươi. Vậy thì người không có quyền dự trữ nước trong giếng của người nông dân nữa. “ Bây giờ chỉ có 2 lựa chọn : Một là người phải trả tiền cho bác nông dân đế thuê cái giếng dự trữ nước. Hai là người phải mang toàn bộ nước ra khỏi cái giếng ngay lập tức, quan tòa ngẩng lên nhìn gã thông minh và khẳng định. Gã thông minh cúi đầu buồn bã, không biết làm gì để biện minh cho hành động của mình nữa. Anh ta đã bị chính trí thông minh của mình hại rồi.

Trong cuộc sống, dù bạn thông minh đến đâu cũng sẽ luôn có người khác thông minh hơn bạn. Đó là lý do con người sinh ra luôn phải học hỏi không ngừng, dù là ở tuổi thanh niên hay khi đã về già. Trí thông minh là một lợi thế giúp bạn đạt được thành công và được người khác kính trọng, nhưng nếu không biết sử dụng đúng cách, trí thông minh sẽ phản tác dụng và khiến bạn tự mình hại mình.

Theo internet

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2020

Cánh đồng kim cương


Kai là nông dân châu Phi, anh sống vui vẻ và bằng lòng với cuộc sống của mình. Một ngày kia, một người đàn ông lịch lãm ghé qua nhà anh và kể chuyện về kim cương, về sự giàu sang và quyền lực mà nó mang lại. Người đàn ông nọ cho anh biết rằng : - Chỉ cần viên kim cương to bằng ngón tay cải là anh đủ mua cả thành phố. Còn nếu kim cương lớn như nắm tay, chắc chắn anh sẽ làm chủ một vương quốc. Đêm đó, Kai không tài nào chợp mắt. Anh buồn rầu và bất mãn - buồn vì không có được thứ mình muốn và bất mãn vì biết mình không thể vui vẻ như trước. Sáng hôm sau Kai bán nông trại, nhờ người chăm lo gia đình rồi lên đường tìm kim cương. Anh đi khắp châu Phi nhưng tuyệt nhiên không thấy. Sang châu Âu cũng vậy. Khi đến Tây Ban Nha, cả tâm hồn lẫn thể xác và tiền bạc của anh đều kiệt quệ. Anh nản lòng gieo mình xuống sông tự vẫn.

Ở quê nhà, người mua lại trang trại của Kai thường dẫn lũ lạc đà ra tắm ở dòng suối chảy ngang trước nhà. Ở bờ đối diện, ánh mặt trời chiếu vào một viên đá sáng long lanh như cầu vồng. Anh nghĩ để viên đá ấy trang trí phòng khách cũng hay. Thế là anh đem về nhà và đặt bên bệ lò sưởi. Chiều hôm đó, người đàn ông năm xưa lại ghé qua và thấy viên đá lấp lánh. Ông hỏi : - Kai về rồi à ? Người chủ đáp : - Không, sao bác lại hỏi vậy ? Ông đáp : - Vì đây là kim cương chứ sao nữa. Mới nhìn là ta nhận ra ngay. Anh nông dân thật thà bảo : - Không phải, đó chỉ là hòn đá cháu nhặt ở bờ suối thôi. Để cháu chỉ bác xem. Còn nhiều lắm. Họ cùng ra suối nhặt vài viên rồi gửi đi phân tích. Đương nhiên, chúng là kim cương. Cuối cùng, họ phát hiện ra trang trại là một mỏ kim cương.

Theo internet

Một cuộc đua - thảm họa ở ngã rẽ 🏎



Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

[Sách đáng đọc] Cha mẹ vô điều kiện: Chuyển từ thưởng và phạt sang yêu thương và lý lẽ (Alfie Kohn)



Nội dung sách nói về các nghiên cứu khoa học của phương pháp nuôi dạy trẻ của chúng ta hiện nay- phương pháp yêu thương có điều kiện. Theo tác giả, đây là một phương pháp hiệu quả trong ngắn hạn (đạt được kết quả tức thời) nhưng sẽ gây hậu quả rất tệ về lâu dài sau này cho trẻ khi lớn lên và trưởng thành. Đó là trẻ sẽ kém tự tin vào bản thân hơn và phụ thuộc quá nhiều váo sự công nhận bên ngoài (chứ không phải bên trong), và sự sợ hãi, trầm cảm. Và vô tình trẻ sẽ áp dụng cách giáo dục này cho con mình sau khi lớn lên, một cách vô thức. Sách viết dễ đọc. Hãy học cách yêu thương trẻ vô điều kiện để giúp trẻ lớn lên và tự tin, hạnh phúc.

Trích tron cuốn "Cha mẹ vô điều kiện:  Chuyển từ thưởng và phạt sang yêu thương và lý lẽ"
"Hai kiểu gêu thương: Cha mẹ yêu con theo cách nào? 
Loại tình yêu thứ nhất được trao đi chỉ khi con làm những việc mà cha mẹ mong muốn, làm theo những cách mà cha mẹ yêu cầu hay đạt tới những tiêu chuẩn mà cha mẹ đặt ra. Loại tình yêu này là tình yêu có điều kiện. 
Loại tình yêu thứ hai là cha mẹ yêu con vì chính con người con, không phụ thuộc vào cách cư xử, thành tích hay bất kỳ điều gì khác. Đây chính: là tình yêu vô điều kiện mà con hằng mong muốn. 
Chắc hẳn bạn sẽ không ngần ngại đáp rằng mình yêu con vô điều kiện nhưng điều quan trọng là con có cảm nhận được tình yêu vô điều kiện đó hay không
Con phải nghe lời, phải cư xử tốt, phải đạt điểm cao, phải có thành tích tốt phải giỏi hơn chúng bạn. Còn nếu không, con sẽ không được xem tivi, không được làm những việc yêu thích, thậm chí con sẽ bị mắng, bị phạt ở một mình, bị đòn roi ... Hình như những việc cha mẹ đang làm lại vô tình đặt điều kiện cho tình yêu ấy. 
Yêu thương đáng lẽ là một món quà thuần khiết mà cha mẹ dành tặng con, thế mà giờ đây nó bị ràng buộc với bao nhiêu điều, trở thành áp lực đè nặng trong tâm trí con, buộc con phải nỗ lực, mới đạt được. 
Bạn không cần phải lấy tình yêu thương của mình làm công cụ kiểm soát hay thúc ép con, mà hãy để tình yêu  thương ấg trở thành cội rễ tiếp thêm nhựa sống cho con và là đôi cánh giúp con vươn mình tiến bước trong cuộc đời."

By Thuvienxuan

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2020

[Sách hay] Những bài học của lịch sử (Will Durant, Ariel Durant)



Trong cuốn sách này, Will và Ariel Durant đã thành công trong việc chắt chiu cho người đọc kiến thức tích lũy và kinh nghiệm từ bốn thập kỷ của họ về "Câu chuyện văn minh". Sách cho thấy cuộc khảo sát của lịch sử con người, đầy những hiểu biết vào bản chất của kinh nghiệm của con người, sự tiến hóa của nền văn minh, văn hóa của con người.

Con người là một khoảnh khắc trong thời gian của các tinh tú, một khách qua đường trên địa cầu, một bào tử của chủng loại, một miêu duệ của nòi giống, một phức hợp gồm thể xác lẫn tinh thần, một phần tử của một gia đình và một cộng đồng…. Vậy thì chúng ta có thể đứng trên phương diện thiên văn địa lý, nhân chủng, tâm lý luân lý, kinh tế, chính trị, Tôn giáo….Hãy tìm hiểu về lịch sử về mỗi phương diện đó, dạy cho chúng ta những gì về bản thể, thái độ và tương lai của con người.

Link sách ebook tại đây.


Cho phép bản thân được nhàn rỗi


Một người bạn từng nói với tôi:  “Chúng ta không còn là những con người đang sống nữa mà đã trở thành những con người hành động”. Quả thực với nhiều người trong chúng ta, chưa kể đến những trách nhiệm phải thực hiện thì cuộc sống đã đầy các tác nhân kích thích không cho phép chúng ta ngồi yên nhàn rỗi – cho dù chỉ trong vài phút.

Tôi còn nhớ thời gian theo học với một bác sĩ chuyên khoa ở La Conner, Washington, một thị trấn nhỏ với rất ít “việc phải làm”. Sau ngày học đầu tiên, tôi hỏi vị bác sĩ hướng dẫn: “Ở đây buổi tối có thể làm gì thưa thầy?”. Ông trả lời: “Điều tôi muốn anh làm là cho hãy phép bản thân mình thỉnh thoảng được nhàn rỗi. Anh không phải làm gì cả. Đây là một phần của đợt huấn luyện”. Lúc đầu tôi ngỡ ông nói đùa! “Tại sao tôi lại phải nhàn rỗi chứ?” – tôi hỏi. Ông chậm rãi giải thích: “Nếu anh cho phép bản thân có thời gian nhàn rỗi, trong một giờ chẳng hạn, thì sau đó sự nhàn rỗi sẽ được thay thế bằng sự bình yên. Và đây chính lúc anh học được cách thư giãn”. Ồ! Đây là lần đầu tiên tôi được khuyên về một cuộc sống nên có sự buồn chán!

Và cũng thật bất ngờ, tôi nhận ra rằng ông hoàn toàn đúng. Chúng ta đã quá quen với việc lúc nào cũng hoạt động không ngừng, hết việc này đến việc khác, cho nên khi không có việc gì để làm, chúng ta trở nên khó chịu, bức bối như thể cuộc sống đã chấm dứt. Thực ra, việc để cho bản thân có thời gian nhàn rỗi là một ý tưởng tích cực, nó giúp chúng ta có khoảng thời gian để thư giãn và tận hưởng cuộc sống. Ở đây tôi không nói đến hàng giờ nhàn rỗi vô ích hay lười biếng, mà chỉ đơn giản là lĩnh hội được nghệ thuật thư giãn, nghĩa là chúng ta cần “biết sống” chứ không phải chỉ “biết làm” như một cái máy. Bạn chỉ cần ngồi yên, có thể là nhìn qua cửa sổ và để ý đến những suy nghĩ cũng như cảm giác của bản thân. Ban đầu bạn có thể cảm thấy bồn chồn nhưng dần dần mọi việc sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Phần lớn những cảm giác lo lắng và đấu tranh nội tâm của chúng ta bắt nguồn từ đầu óc bận rộn, lúc nào cũng mong muốn được hoạt động và luôn tự hỏi sau khi hoàn thành một việc là “Tiếp theo là gì?”. Khi đang dùng bữa tối chúng ta thắc mắc không biết món tráng miệng là gì. Khi ăn món tráng miệng ta lại cân nhắc tiếp đến nên làm gì nữa. Sau buổi tối như thế lại là câu hỏi “Cuối tuần này ta nên làm gì nhỉ?” … Hoặc khi trở về nhà sau bữa tối bên ngoài, chúng ta lập tức mở ti-vi, nhấc điện thoại, đọc sách hoặc bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Mọi điều diễn ra cứ như thể không có việc gì để chúng ta làm nữa, dù chỉ trong một phút.

Lợi ích của việc “không làm gì cả” là giúp bạn dọn dẹp đầu óc và thư giãn. Cũng như cơ thể, đầu óc bạn cần những lúc nghỉ ngơi để thoát khỏi nhịp điệu quay cuồng của nó. Sau đó, nó sẽ trở lại hoạt động mạnh mẽ, sắc bén, tập trung và sáng tạo hơn.

Trích Tất cả đều là chuyện nhỏ

Lòng kiên nhẫn


Kiên nhẫn là đức tính sẽ theo bạn suốt cuộc hành trình mưu cầu sự bình an và yêu thương. Thiếu lòng kiên nhẫn, cuộc sống này thật đáng thất vọng, bởi khi đó, bạn sẽ thấy quanh mình đầy những bực tức, phiền hà và giận dữ. Kiên nhẫn giúp bạn dễ dàng chấp nhận cuộc sống như bản chất vốn có của nó. Đó là dưỡng chất thiết yếu cho sự bình an trong tâm hồn bạn.

Để có thể trở nên kiên nhẫn hơn, bạn hãy rộng lượng với hiện tại. Giả sử chuyến bay của bạn bị hoãn vì lý do thời tiết nên bạn trễ giờ hẹn, hãy khoan tức giận. Bạn hãy bình tĩnh và trả lời câu hỏi này: bạn muốn lên máy bay đúng giờ và cất cánh trong thời tiết xấu, hay bạn thích chờ một vài giờ cho cơn bão qua đi?

Kiên nhẫn giúp bạn biết thông cảm cho sự vô tình của người khác. Tôi nhận ra rằng, khi bạn nhìn đủ sâu vào bất kỳ vấn đề nào bạn đang gặp phải, hầu như bạn sẽ luôn tìm ra hướng đi tích cực cho mình. Bạn sẽ trở thành người tận hưởng niềm vui từ chính những khoảnh khắc đã làm bạn bực bội. Cuộc sống vốn muôn màu, nhưng cũng đủ kỳ diệu để bạn không ngừng khám phá.

Trích Tất cả đều là chuyện nhỏ

[Minuscule] Cơn gió lốc 🍃

Chú ruồi có thật là xui xẻo vì cơn gió lốc hay không? Hãy xem clip để biết câu trả lời 😂


Nguồn Minuscule