Hiển thị các bài đăng có nhãn vô thường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vô thường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 3 tháng 6, 2023

Chuyến tàu

 


Cuộc đời giống như hành trình trên một chuyến tàu. 

Khi mới chào đời ta bước lên tàu và gặp Mẹ, Cha và chúng ta tin rằng Mẹ, Cha sẽ luôn đi bên cạnh. Nhưng rồi ở một nhà ga nào đó Mẹ, Cha bước xuống và để ta đi một mình. 

Thời gian trôi qua, những người khác sẽ bước lên tàu đi cùng ta. 

Anh chị em ta, bạn bè ta và cả một nửa của ta, nhiều người sẽ xuống tàu và để lại chỗ trống vĩnh viễn, để mỗi lần nghĩ tới lòng ta man mác. 

Chuyến tàu cuộc đời đầy hỷ nộ ái ố, chào đón, chia tay và vĩnh biệt. 

Ta không biết khi nào mình sẽ bước xuống nhà ga nào.

Vậy nên ta phải sống tốt nhất, trọn vẹn nhất, yêu thương, tha thứ, dâng tặng điều tốt nhất trong ta. 

Bởi Khi đến lúc ta phải bước xuống tàu và để lại chỗ trống vĩnh viễn kia, ta nên để lại những kỉ niệm đẹp nhất cho những người sẽ tiếp tục chuyến tàu cuộc đời.

Thuvienxuan st

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2019

Buông bỏ


Thời xa xưa, bắt được một conkhi là rẩt dễ. Người thợ săn chỉ cần vào rừng, tìm một trái dừa khô và khoét một cái lỗ trên đó sao cho vừa bãng nắm tay của con khỉ. Sau đó, anh ta uống hết nước và ăn chỗ cùi dừa ngon ngọt. Rồi anh ta dùng dây thừng buộc trái dừa đó và treo nó lên cành cây, bỏ vào đó một trái chuối rồi đi về.

Chẳng mãy chốc con khi phát hiện ra trái dừa, thò tay vào bên trong và có kéo quả chuối ra. Thế nhưng do cái lỗ chỉ vừa bằng nắm tay của nó nên con khi không tài nào lấy quả chuối ra được.
Chỉ cẩn nó chịu buông quả chuối là đã có thể thoát khỏi cái bẫy và chạy đi, thế nhưng liệu nó có chịu buông bỏ hay không? Không đời nào. Bởi loài khỉ luôn nghĩ ràng: “Đó là quả chuối của mình. Mình đã tìm thấy nó. Nó là của mình”.

Đó chính là lý do vì sạo loài khỉ lúc nào củng bị con người bắt.Với lối suy nghĩ tương tự như vậy, loài người chủng ta hay rơi vào tinh thế tự mắc bẫy.

Chẳng hạn, khi bạn tiếc thương khôn nguôi một người thân đã ra đi, ngày đêm bạn đều nghĩ đến họ và bạn không thể làm việc hay ăn ngủ được. Vì sao vậy? Vì bạn không thể buông bỏ, củng như chú khỉ kia không thể buông bỏ quả chuối để tiếp tục sống . Vì bạn nghĩ rằng: “ Đó là con của mình . Mình đã sinh ra nó . Nó là của mình ”. Một số bà mẹ cho biết , ngay từ lần đầu nhìn vào đôi mắt của đứa con mới sinh, bản năng đã cho họ biết rằng chúng không hoàn toàn là do cha mẹ tạo ra mà dường như chúng còn là hiện thân của quá khứ tiền kiếp nào đó, chẳng khác gì một vị khách phương xa bước vào thế gian này. Chính vì thế mà cha mẹ là người chăm lo, nuôi dưỡng và yêu thương con cái của mình , chứ không phải những người sở hữu chúng. Không may là rất nhiều bậc cha mẹ đã quên mất điều đó, trong quãng thời gian nuôi dạy con cái, họ có khuynh hướng sở hữu chúng. Cho đến khi phải buông tay để con cái sống tự lập , thì họ không đành lòng. Giá như họ nhớ rằng chúng ta không ai có quyền sở hữu một ai cả - cho dù đó là con ruột của mình, thì họ đã không phải đau khổ như con khỉ kia bị mắc bẫy trong trái dừa. Bạn hãy nhớ rằng, yêu thương một ai đó nghĩa là phải chấp nhận một ngày nào đó chúng ta phải buông, phải xa họ.

Theo internet

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2019

Khoảnh khắc hiện tại không tốt cũng không xấu


Bất kể hoàn cảnh nào có thể xảy ra theo cách của bạn, hãy đánh giá nó là không tốt cũng không xấu. Hãy nhớ rằng, cuộc sống là một quá trình. Cho phép nó, trong thời điểm này, chính xác nó là gì. Nó sẽ thay đổi. Chúng ta không bao giờ có thể biết các hoạt động phức tạp của cuộc sống, chúng ta cũng không thể biết bất kỳ tình huống nào sẽ dẫn đến. Trách nhiệm của chúng ta là đáp ứng từng khoảnh khắc như một chiến binh tinh thần thực sự: cảnh giác và chuẩn bị. Mỗi khoảnh khắc cung cấp thêm một cơ hội để giữ ổn định Đây là cách chúng ta thực hành Tự làm chủ.

Theo A.M