Hiển thị các bài đăng có nhãn câu chuyện hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn câu chuyện hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2021

Hoa Thủy tiên


Ngày xưa, có một ông phú hộ sinh được bốn người con trai. Khi biết mình sắp chết, ông gọi bốn người con đến, dặn dò các con phải chia gia tài của cha làm bốn phần đều nhau. Bốn người con hứa làm theo lời cha trăng trối, tuy nhiên, vừa chôn cất cha thì 3 người con đầu dành phần xong nhiều hơn người em út. Họ chỉ chia cho đứa em út mảnh đất khô cằn.

Người em út rất buồn, vừa thương nhớ cha, vừa buồn các anh xử tệ với em. Đang ngồi khóc một mình trước mảnh đất khô cắn, thì người em bỗng thấy một bà tiên từ mặt ao gần đó hiện lên bảo:

- Này con, thôi đừng khóc nữa. Khoảnh đất này có chứa một kho tàng, mà các anh con không biết. Kho tàng này chứa nhiều mầm của một loại hoa quý vô giá. Mỗi năm, cứ đến mùa xuân, thì hoa đâm chồi nẩy lộc, nở từng hàng chi chít trên đất của con. Con sẽ hái hoa, đem bán, rất được giá. Nhờ đó, chẳng bao lâu thì con sẽ giàu có hơn các anh.

Quả thật, đến mùa xuân ấy, đúng như lời bà tiên nói, mảnh đất khô cằn của người em bỗng nhiên mọc lên từng hàng hoa trắng, hương thơm ngào ngạt. Để nhớ đến ơn của bà tiên, người em đặt tên cho loại hoa này là hoa Thủy Tiên.

Những người thích hoa, chơi hoa và những người giàu có thi nhau đến mua hoa Thủy Tiên hiếm quý, với giá rất đắt. Chẳng bao lâu, người em trở nên giàu có. Rồi cứ mỗi năm Tết đến, người em út lại giàu thêm, nhờ mảnh đất nở đầy hoa. Người em đã giàu hơn ba người anh tham lam kia.

Người ta tin rằng hoa Thủy Tiên mang lại tài lộc và thịnh vượng. Do vậy, mỗi dịp Tết đến, chơi hoa Thủy Tiên trở thành một tục lệ đón Xuân. Những ngày cuối năm, Thủy Tiên được chăm sóc để hoa nở đúng giao thừa, hy vọng mang đến tài lộc sung túc và may mắn trong năm mới. 

Theo internet

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2019

Hiểu người trước khi được hiểu



Trong cuốn "Đắc Nhân Tâm" của Dale Carnegie và "7 Thói Quen để Thành Đạt" của Stephen Covey, cả hai tảc giả đã từng đề cập đển vẩn đề này. Nó hàm ý rằng bạn hãy trở thành người biêt lắng nghe và cố gắng hiểu người khác trước khi muốn họ hiểu được bạn.
Đối với bẩt kỳ mối quan hệ nào, nếu bạn muốn đạt được một sự hài lòng cho cả hai bên thì bạn phải hiểu họ trước. Khi bạn biết họ đển từ đâu, điều họ muốn nói là gì, họ quan tâm đến vấn đề cần trao đổi ở mức nào... thì đó cũng là lúc bạn tạo điều kiện để người khác hiểu về bản thân mình. Ngược lại, nếu bạn mong muốn người khác hiểu bạn trước khi bạn hiểu họ thì bạn đã đặt mình vào sự chờ đợi và rất khó mở lòng, thậm chí mối quan hệ đó sẽ đổ vỡ ngay từ cuộc trò chuyện đầu tiên.

Tôi từng gặp một đôi vợ chồng thường xuyên tranh cãi với nhau về vấn đề tài chánh trong mười năm đầu tiên của cuộc hôn nhân của họ. Người chồng không thể hiểu tại sao vợ mình muốn tiểt kiệm từng xu họ làm ra, còn người vợ thì không hiểu nổi sự phung phí quá mức của chồng. Dường như cả hai người không ai muốn hiểu ai, mọi lý lẽ đều bị bên kia gạt bỏ. Nguyên nhân tạo ra rắc rối của họ là do không ai cảm thấy mình được thông hiểu. Giải pháp cho vẩn đề này không có gì phức tạp: thay vì khăng khăng bảo vệ lập trường của mình, mỗi người chịu khó lắng nghe người kia một chút. Khi mỗi người học được cách hiểu nhau, nỗi thất vọng lập tức được thay thế bằng sự cảm thông và họ sẽ dễ dàng cùng nhau cân bằng lại cuộc sống.

Hiểu người trước khi người hiểu minh không phải là cuộc tranh luận ai đúng ai sai, mà là sự nỗ lực của cả hai phía nhằm giao tiếp hiệu quả hơn. Khi áp dụng bí quyết này, bạn sẽ nhận thấy rằng những người bạn giao tiểp sẽ cảm thấy được lắng nghe, đón nhận và thông hiểu. Và điều đó sẽ giúp mọi người phát triển một mối quan hệ thân mật và tốt đẹp hơn.

Trích từ Tất cả đều là chuyện nhỏ

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2019

Bạn có phải là người biết lắng nghe?



Biết lắng nghe không chỉ đơn giản là tránh ngắt lời người khác khi họ đang nói hay chưa nói dứt câu mà còn là sự sẵn lòng lắng nghe mọi suy nghĩ của người đối diện, thay vì chỉ muốn nghe cho qua chuyện để đển lượt mình phát biểu.
Ở một phương diện nào đó, cách lắng nghe của mỗi người cũng thể hiện cảch sống của họ. Chúng ta thường xem việc giao tiểp với người khác chẳng khác gì một cuộc đua. Chúng ta tìm cách nhanh chóng lấp đầy khoảng trống giữa những câu nói bằng cách chuẩn bị những lời đáp trả ngay lập tức. Thói quen giao tiếp này tạo áp lục lên cuộc sống của chúng ta, bởi lúc nào chúng ta cũng có cảm giảc gấp gáp trong mọi việc. Bạn sẽ luôn ở trong trạng thái cảng thẳng khi phải tìm cách đối đáp túc thì với người đang nói chuyện với mình (dù họ đang ở trước mặt bạn hay trên điện thoại). Ngược lại, nếu bạn biểt lắng nghe thật sự, không chỉ bạn mà cả người tiểp chuyện bạn đều cảm thẩy thoải mái hơn. Họ sẽ an tâm giảm "tốc độ" lời nói của mình khi không còn câm thấy phải cạnh tranh với bạn để giành "quyền phát sóng"!
Trở thành người biểt lắng nghe không chỉ giúp bạn biểt kiên nhẫn hơn mà còn cáii thiện cảc mối quan hệ của bạn. Tất cả chúng ta đều thích nói chuyện với những người biết cách lắng nghe.

Trích Tất cả đều là chuyện nhỏ

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

Câu chuyện hay về sự tập trung



Một phụ nữ khỏa thân gọi taxi. Một chiếc taxi dừng lại. Cô lên xe. Người lái xe taxi không cho xe đi ngay mà chằm chằm nhìn cô gái từ trên xuống dưới.
Cô gái: Anh chưa bao giờ nhìn thấy một người phụ nữ khỏa thân trước đây à?
Tài xế taxi: Có. Tôi đã thấy rồi.
Cô gái sốt ruột: Vậy tại sao anh nhìn tôi lâu thế? Chúng ta có thể di chuyển được không?
Tài xế taxi: Nhưng, tôi chưa thấy bằng chứng nào cho thấy cô mang tiền trên người.

Lời bàn:
Tập trung vào công việc của bạn.
Biết được sự phiền nhiễu khi bạn nhìn nhận thấy.

(in English)
A naked lady hailed a taxi. She got into the taxi. The taxi driver looked her up and down.
Lady: Have you never seen a naked woman before?
Taxi driver: I have seen before.
Lady: Then, why are you looking me up and down for so long? Can we get moving, please.
Taxi driver: But, I have yet to see any evidence that you have money on you.
Focus on your business.
Know distractions when you see them.

Theo internet

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2019

Đại phúc đến từ sự vô ưu


Vào triều đại nhà Tống, Lý Sỹ Hành đảm nhận chức vụ tại Viện hàn lâm. Trong một lần ông phụng mệnh triều đình đi sứ sang nước khác có võ tướng Dư Anh theo làm phụ tá. Sau khi hoàn thành sứ mệnh, Lý Sỹ Hành hoàn toàn không quan tâm đến vật phẩm được tặng. Ông ủy thác tất cả cho Dư Anh xử lý. Lúc lên thuyền trở về nước, Dư Anh thấy đáy thuyền có chỗ bị thấm nước nên lo lắng rằng những vật phẩm của mình sẽ bị ướt hết. Thế là ông bèn lấy toàn bộ tơ lụa gấm vóc của Lý Sỹ Hành được tặng đem lót ở đáy thuyền, sau đó đặt những thứ của mình lên trên để không bị ướt. Khi thuyền đã ra giữa biển khơi rộng lớn thì đột nhiên sóng gió nổi lên, như thể muốn nhấn chìm con thuyền của họ. Lúc ấy con thuyền lại quá nặng nên tình hình lại càng trở nên nguy cấp hơn. Không còn cách nào khác, thuyền trưởng vội vàng thỉnh cầu Dư Anh vứt bỏ những vật phẩm để thuyền nhẹ bớt, nếu không thì thuyền lật mọi người sẽ bị chết.

Dư Anh lúc này cũng vô cùng hoảng lọan, liền vội vàng với những vật phẩm trên thuyền ném xuống biển. Khi số vật phẩm bị ném xuống nước nước chừng khoảng một nửa, thì sóng gió ngừng lại, thuyền cũng ổn định lại và họ đã thoát nạn. Về sau, Dư Anh kiểm tra lại vật phẩm còn lại trên thuyền thì phát hiện những hứ ném xuống biển toàn bộ đều là vật phẩm của mình. Những tặng phẩm của Lý Sỹ Hành vi chất ở dưới đáy thuyền để sót, cho nên không bị mất mát chút nào, chỉ bị ướt một chút mà thôi. - Đối với những tặng phẩm ấy, hai người họ đã có hai thái độ không hề giống nhau. Lý Sỹ Hành bởi “ không quan tâm ”, kết quả chẳng bị mất mát gì, còn Dư Anh thì hết sức “ để ý ” và kết quả lại chẳng được gì. Kỳ thực, sự việc phát sinh ra hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên. Lý Sỹ Hành được, là bởi vì ông xem nhẹ, không màng danh lợi và làm người chính trực. Dư Anh mất, chính vì ông ta quá mê tài vật, tính toán, làm người không phúc hậu.

Theo NCDT

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019

Buông bỏ


Ngày xưa có một ni cô sống rất thanh đạm trong hang đá với vài vật dụng cá nhân. Mỗi buổi sáng, cô mang cái bình bát đến ngôi làng gần đó để xin thức ăn dùng trong ngày và có rất nhiều thời gian để thiển, học tập và giảng những gì mình biết cho dân làng. Một buổi sáng sau khi đi khất thực về, ni cô phát hiện cải lỗ rách trong tay nải của mình. Trong hang đá ni cô sống có rất nhiều chuột. Thế là ni cô tìm một miếng vải nhỏ để vá tay nải. Trong lúc vá, ni cô nghĩ nếu mình có một con mèo hằn sẽ không còn lũ chuột nữa. Thế là hôm sau ni cô hỏi xin dân làng một con mèo và họ đã cho bà một con mèo khôn ngoan.

Nhưng rồi con mèo cần sữa và cả để sống, thế là ngày nào ni cô cũng xin dân làng thêm những thứ đó. Một buổi sáng, ni cô nghĩ nếu mình có một con bò thì sẽ không phải xin sữa cho con mèo và nó sẽ giúp bà đuổi lũ chuột. Thế là, ni cô xin một trong những mạnh thường quân một con bò. Khi đã có con bò, ni cô phải có cỏ cho nó ăn. Thế là bà xin có của dân làng để nuôi con bò để lấy sữa cho con mèo bắt chuột để lũ chuột không cắn tay nải của bà. Được vài ngày, ni cô nghĩ nếu bà có một cánh đồng của riêng mình, bà sẽ không còn làm phiền đến những người dân trong làng mỗi ngày để có cỏ. Thế là bà tổ chức quyên góp để mua bãi cỏ bên cạnh để lấy cỏ nuôi bò lấy sữa cho con mèo bắt chuột để lũ chuột không cắn tay nải của bà. Thể là hằng ngày, ni cô mất rất nhiều thời gian trên đồng cỏ để vắt sữa bò.

Do đó, ni cô nghĩ nếu mình có một chú bé giúp việc thì tốt biết mấy vì chú sẽ làm tất cả mọi việc cho bà. Đáp lại, ni cô sẽ giảng dạy cho chú điều hay lẽ phải và dạy chữ cho chủ. Dân làng bèn chọn ra một chú bé xuất thân từ gia đình nghèo khó để chăm nom đồng cỏ cho ni cô, để bà có sữa bò mà nuôi mèo, để con mèo bắt chuột và lũ chuột không cắn rách tay nải của bà. Từ lúc đó, ni cô cũng nhận thấy dân làng bắt đầu né tránh bà. Họ sợ mỗi khi gặp mặt ni cô, bà sẽ xin một thứ gì đó. Ngay cả khi thấy một con bò nấu bằng ngang đường họ cũng nghĩ đó là ni cô nên trốn vào nhà, then cài cửa đóng và buông rèm kín mít.

Một lần nọ, có một người dân trong làng đến hỏi ni cô chỉ dạy về thiền, bà đáp : - Xin lỗi, để lúc khác nhé. Tôi đang bận lắm. Tôi phải kiểm tra túp lều đang dựng cho chú bé, người đã giúp tôi chăm nom đồng cỏ để có cỏ cho bò ăn có sữa cho mèo tôi uống mà đuổi chuột không cho chúng cắn rách tay nải của tôi. Nói đến đây, ni cô chợt chú ý đến những gì mình nói và nhận ra : “ Cội nguồn của tham - sân - si chính là từ đây mà ra ”.Thể là ni cô nhờ dân làng đến dữ túp lều, trả chú bé về với gia đình, trao lại cho dân làng con bò và cánh đồng, đồng thời tìm một gia đình nhận nuôi con mèo.Vài hôm sau, ni cô trở lại với đời sống giản dị của mình chỉ với vài món vật dụng trong hang đá.

Theo internet

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2019

Cho đi




Thông thường, những người làm thiện nguyện hay nghĩ rằng họ góp phần mang lại cho xã hội điều gì đó. Thế nhưng trong thực tế, họ nhận ra rằng mình cũng là những người nhận được rất nhiều. Kinh nghiệm của bản thân giúp họ thấy rằng, khi họ dành thời gian cho một mục đích tốt đẹp nào đó, rồi đầu tự thật nhiều cho nó thì hóa ra chẳng hề có sự phí phạm nào cả ; ngược lại, những điều tuyệt vời thường tự tìm đến họ. Tôi vẫn thường khuyên những người đang phiền muộn hãy tìm đến các viện dưỡng lão, bệnh viện hay các tổ chức từ thiện để làm thiện nguyện. Việc đó sẽ giúp họ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn và cũng giúp họ tìm thấy điều mà họ đánh mất hoặc lãng quên, đó chính là ý nghĩa sự tồn tại của bản thân họ.

Khi cho đi, khi phụng sự những việc cao đẹp của cuộc sống, chúng ta sẽ nhận được phản hồi đầy tình cảm. Chúng ta sẽ được giúp đỡ bởi chính những người mà chúng ta giúp. Không chỉ có thế, tham gia công việc thiện nguyện cũng giúp chúng ta trở nên giàu có hơn, như trong câu chuyện dưới đây. Một anh bạn của tôi, dạo vừa ly hôn anh phải dọn vào sống trong căn hộ chật hẹp, vì thế mà không thể nào đem theo con chó yêu quý của mình. Anh đã tìm được một gia đình tử tế cho nó, nơi chủ nhà là một phụ nữ luống tuổi và bà cũng đang nuôi một con chó.

Một hôm, người phụ nữ đó gọi cho anh ta vào giờ làm việc và hỏi xem liệu anh cóthể chở bà từ căn nhà ở nông thôn vào thành phố để khám bác sĩ được không, vì bà ấy không tìm được cách nào để tự đi. Dạo đó, bạn tôi mới mở công ty làm trong mảng quảng cáo. Vị tự làm chủ nên anh có thời gian để chở người phụ nữ đó đi bác sĩ. Thế là từ đó, anh ta trở thành tài xế riêng cho người phụ nữ lớn tuổi. Anh sẵn lòng chở bà đi bất cứ đâu vì anh cảm thấy vui khi giúp đỡ bà cụ và hơn nữa, đó cũng là dịp để anh nghỉ ngơi. Một buổi sáng nọ, bà gọi điện cho anh và hỏi xem liệu anh có rảnh để chở bà đến gặp luật sư hay không.

Thế là như thường lệ, anh lại gật đầu và chở bà lên văn phòng luật sư trong trung tâm thành phố. Bà lịch sự hỏi anh có thể cùng đi vào gặp luật sư hay không và anh đã vui vẻ đồng ý. Trước mặt luật sư cũng như trước sự kinh ngạc của anh, bà đã trao lại toàn bộ tài sản của mình cho anh. Sau đó ít lâu, bà qua đời. Bạn tôi vô cùng ngạc nhiên trước bước ngoặt may mắn này. Dù sao thì anh ta chẳng làm gì nhiều, đơn thuần chỉ là giúp bà lão, hơn nữa bản thân anh ta cũng thích việc chăm sóc bà. Chưa bao giờ anh nghĩ đến chuyện mình được thừa hưởng một gia tài như thế. Nhưng đó lại là những gì xảy ra khi chúng ta tình nguyện dành thời gian của mình để giúp đỡ người khác. Ít ra thì chúng ta cũng cảm thấy hạnh phúc và đôi khi còn nhận được những sự đền đáp bất ngờ.

Theo internet