Hiển thị các bài đăng có nhãn bốn thỏa ước. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bốn thỏa ước. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2022

Đi tìm tự do và hạnh phúc cùng Bốn thỏa ước và triết lý sống của người Toltec

 


“Bốn thỏa ước” của tác giả Don Miguel Ruiz là một cuốn sách chứa đựng trí tuệ và thông điệp vô cùng sâu sắc.

Bốn thỏa ước là một quyển sách nổi tiếng toàn cầu đã bán được hơn 9 triệu bản tại Hoa Kỳ và 7 triệu bản trên toàn thế giới. Cuốn sách này đã được dịch ra 46 thứ tiếng, xuất hiện trên danh sách Sách bán chạy nhất của Thời báo New York trong gần mười năm, và là cuốn sách bán chạy thứ 36 trong thập kỷ. Vì sao Bốn thỏa ước lại phổ biến như vậy? 

Có lẽ là gì tính ứng dụng của nó, trong quyển sách “Bốn thỏa ước”, tác giả don Miguel Ruiz đã phân tích về thực tế của xã hội mà chúng ta đang sống ngày nay. Ông đã tiết lộ chính sự tự giới hạn bản thân đã cướp đi niềm vui cùng với tình yêu cá nhân và tạo ra những đau khổ không cần thiết trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Về bản chất, don Miguel Ruiz giải thích hiện tượng “tại sao con người tự trừng phạt bản thân không ngừng nghỉ vì không đạt được như những gì họ tin tưởng?”

Vì sao Bốn thỏa ước mang đến với tự do và hạnh phúc?

Khi còn nhỏ, chúng ta không có cơ hội để lựa chọn niềm tin của mình, chúng ta chỉ đơn giản là chấp nhận thông tin được đưa đến từ gia đình, trường học và xã hội. Và bất kể ý tưởng, giá trị và niềm tin đó là đúng hay sai, bất cứ khi nào chúng ta nghe một ý kiến ​​và tin tưởng vào nó, thì chúng ta đã tiếp thu như một thỏa ước và thỏa ước đó trở thành một phần của hệ thống niềm tin của chúng ta. Sau đó, chúng ta sử dụng những thỏa ước đó để giả mạo danh tính của chính mình.

Ngày nay, bạn phải vật lộn để tìm được vị trí của mình bởi vì bạn không ngừng đấu tranh giữa hình ảnh hoàn hảo vốn được xây dựng dựa trên những niềm tin sai lầm với hình ảnh con người mà bạn thực sự mong muốn. 

Để có thể bắt đầu suy nghĩ rõ ràng và tạo ra một hệ thống niềm tin mới trong bạn, một hệ thống cho phép bạn tự do đạt được con người mà bạn muốn chứ không phải là phiên bản mà người khác mong bạn trở thành, Ruiz đưa ra Bốn thỏa ước mới để tạo dựng và theo đuổi bằng cách:

  • Sử dụng ngôn từ tích cực
  • Không cho phép bản thân bị ảnh hưởng
  • Đừng bao giờ đưa ra giả định
  • Luôn cố gắng hết sức

Bốn thỏa ước này tạo dựng nên con đường thực hành dẫn đến tự do cá nhân của chính bạn. Và đây cũng chính là những triết lý do người Toltec đã dạy. 

Người Toltec và những triết lý cổ xưa

Hàng ngàn năm trước, người Toltec nổi tiếng khắp miền Nam Mexico là những “nhà thông thái”. Các nhà nhân chủng học nhắc đến người Toltec như một quốc gia, một dân tộc. Trên thực tế, người Toltec là một số những nhà khoa học và nghệ sĩ tập họp lại và tạo ra một xã hội riêng để cùng nghiên cứu, gìn giữ tri thức và cách thực hành tâm linh của những nền văn minh cổ đại.

Họ là người hướng dẫn (nagual), là học trò của Teotihuacan – thành phố các kim tự tháp cổ đại nằm ở ngoại vi thành phố Mexico, được biết đến với tên gọi là “Nơi con người đắc đạo thành thần thánh”.

Trải qua nhiều thiên niên kỷ, các vị nagual bị bắt buộc giữ bí mật toàn bộ những lời dạy thông thái cổ xưa này. Trong thời kỳ chinh phục của châu Âu, một số cá nhân thực hành tâm linh đã trở nên lạm quyền, hung hăng. Vì vậy, các nagual không còn cách nào khác là giấu kín, tránh cho những lời dạy này rơi vào tay những kẻ cố tình lợi dụng để làm những điều không đúng.

May thay, tri thức bí truyền này của người Toltec vẫn được truyền từ đời này sang đời khác trong gia tộc của các nagual. Và dù đã được giữ bí mật hàng trăm năm, những lời tiên tri cổ xưa đã dự đoán rằng những lời dạy thông thái này rồi sẽ được mở ra cho người dân. Và giờ đây, Miguel Ruiz, một vị nagual của dòng tộc Hiệp sĩ Đại bàng, đã được Bề Trên lựa chọn để chia sẻ cho đại chúng những lời dạy đầy quyền năng này của người Toltec.

Lời dạy của người Toltec bắt nguồn từ chân lý chung của vũ trụ, mặc dù không được xem là đạo giáo, nhưng người hướng dẫn lời dạy Toltec đều được tri tôn như những bậc thầy. Và mặc dù có tinh thần tương tự như đạo giáo, lời dạy Toltec có thể xem như một phong cách sống lấy hạnh phúc và tình yêu thương làm kim chỉ nam.

Vậy thì tại sao những lời dạy của người Toltec cổ xưa mà vẫn còn truyền đến ngày nay? Bởi vì nó có thể áp dụng được cho con người ở mọi thời đại của bất cứ xã hội nào trên thế giới. Và vì nó là một hành trình rất dài để đạt được sự tự do và hạnh phúc trong tâm trí, nên những lời dạy này sẽ mãi được lưu truyền. 

Những lời dạy và tất cả những triết lý của người Toltec cổ xưa sẽ được truyền lại tất cả trong bộ sách “Bốn thỏa ước và triết lý của người Toltec”. Bộ sách này không phải là sách “self-help”, nó sẽ giúp chúng ta bắt đầu một hành trình của chính bản thân mình để tìm lấy hạnh phúc đích thực.

Thuvienxuan  theo NCDT

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

[Sách đáng đọc] Người xa lạ của Albert Camus




Tác phẩm Người xa lạ của Albert Camus với bản dịch của Thanh Thư vừa ra mắt độc giả Việt Nam.
Một cuốn sách đáng đọc, thức tỉnh và nói nên bản chất vô thường của cuộc sống. Đọc cuốn này chợt nhớ đến câu của Phan Việt trong cuốn Nước Mỹ, nước Mỹ của Phan Việt “Cần quá nhiều nhận thức và dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự trong thế giới này”.

Người xa lạ của Albert Camus là một câu chuyện về một người dám sống đúng với bản chất thật của mình trong một xã hội đầy định kiến và bị khóa chặt trong các quy tắc từ hàng trăm năm. Điều trớ trêu là Mersault có thể biện hộ cho hành động của mình là vì tự vệ nhưng anh đã không làm thế. Anh chỉ giải thích đơn giản cho trạng thái nóng bức do thời tiết lúc đó. Thực sự trong thâm tâm anh ta, anh cũng không chủ đích bắn phát súng đó. Điều làm câu chuyện hay là lối kể chuyện của tác giả chỉ đơn thuần mô tả sự việc đúng là nó như thế mà không có các ý kiến của "ngôi thứ hai". Mersault hành động vì sự vô tư không đắn đo suy nghĩ. Thoảng trong câu chuyện là một số nhân chứng đã nhìn thấy "bản chất" thật của Mersault và cho rằng đó chỉ là một tai nạn thôi. Và trong câu chuyện có thể thấy Mersault là một người tốt, không giả dối, không "diễn" với mọi người mà anh tiếp xúc. Mersault đã thực sự sống và nhận thức được những gì xảy ra trong hiện tại- anh tự do và không bị ràng buộc bởi các định kiến.

Sau đây xin được giới thiệu bài review khá hay trên zingnews. Sách có bản ebook tại link này.

“Mẹ tôi chết ngày hôm nay. Hay có lẽ từ hôm qua, tôi cũng không biết nữa".
Albert Camus đã mở đầu Người xa lạ với hai câu văn cô đọng như vậy. Đây có lẽ là những câu mở đầu đáng nhớ nhất trong văn chương hiện đại. Nhân vật tôi đưa ra một thông báo hệ trọng – cái chết của người mẹ, nhưng cái cách gã báo tin lại có phần dửng dưng. Với gã, sự kiện ấy có xảy ra hôm nay hay hôm qua, thì cũng “không nghĩa lý gì.”
“Không nghĩa lý gì” – Mersault nói như thế về rất nhiều sự kiện xảy ra xung quanh gã cũng như những sự kiện của chính cuộc đời gã. Thái độ dửng dưng ấy thể hiện con người gã: một kẻ đơn giản, thuần chất, có gì nói nấy, và bởi thế, đâm thành “người xa lạ”.
Danh từ “étranger” trong tiếng Pháp mang các nghĩa: người ngoài cuộc, kẻ lạ mặt, hoặc người ngoại quốc. Bản dịch tại Mỹ của cuốn sách thường lấy tựa The Stranger, nghĩa là “kẻ xa lạ”, “gã lạ mặt”, còn bản dịch của Anh thì lại là The Outsider, nghĩa là kẻ ngoài cuộc, kẻ bên lề. Cả hai cách dịch đều có lý riêng, và đều đúng với nhân vật chính Mersault: một kẻ xa lạ với chính mình, đứng ngoài lề xã hội và một gã người Pháp sống tại Algeria.

Mersault hoàn toàn không phải một mẫu người khiến độc giả dễ đồng cảm. Vả chăng, gã cũng không mưu cầu sự đồng cảm, và chính điều đó khiến gã liên tiếp gặp rắc rối.
Ban đầu, gã gây khó chịu cho những người xung quanh khi không hề nhỏ một giọt nước mắt hay tỏ chút đau khổ trong đám tang mẹ. Ngay sau đám tang, hắn đi chơi với một cô gái và lên giường luôn cùng cô.
Vài ngày sau, gã gây ra một cái chết gần như hoàn toàn vô cớ, trong một vụ xung đột có liên quan đến một người bạn. Một gã người Ả rập chìa dao trước mặt gã, mà gã tình cờ lại mang súng. Ánh nắng mặt trời như thiêu đốt, khiến gã mất bình tĩnh, và gã đã bóp cò.
Một vụ hạ sát hoàn toàn vô nghĩa, chẳng hề có động cơ cụ thể. Kẻ giết người có thể bào chữa rằng mình chỉ tự vệ, nhưng khốn nỗi gã lại quá thật thà: gã chỉ kể lại sự việc đúng như những gì nó đã diễn ra. Nghĩa là, bản thân gã cũng không rõ vì sao mình lại bóp cò.
Tính chất vô nghĩa của vụ giết người dường như là một sự xúc phạm với những kẻ làm luật, những kẻ khăng khăng cho rằng bất cứ việc gì cũng phải có động cơ và ý nghĩa nào đó.
Bức tranh xã hội
Mượn câu chuyện xử án, Camus khắc họa một bức tranh thu nhỏ đầy sống động về xã hội loài người. Có gì đó mỉa mai và hài hước trong cái cách Camus mô tả cách xã hội nhìn nhận một kẻ dửng dưng như Mersault.
Không ít lần, các nhân vật xung quanh Mersault tỏ ra khó chịu, thậm chí phẫn nộ trước thái độ của gã. Người ta không ngừng chất vấn gã, ngõ hầu moi móc một thứ cảm xúc mãnh liệt nào ở gã để có thể hiểu: dẫu chỉ là một xíu ăn năn hay chút vẻ âu sầu.
Thế nhưng, gã lại không hề phản ứng như những tên tội phạm khác. Gã thà chết vì án tử, chứ không nói dối. Gã chọn cách sống trung thực thay vì giả vờ ăn năn, đau khổ. Nhưng chẳng ai coi trọng điều đó cả, vì xã hội, từ xưa tới nay, vốn chẳng dành cho những kẻ từ chối “diễn.”
Và thế là, những sự việc chẳng hề liên quan tới vụ án bắt đầu bị đem ra mổ xẻ: việc Mersault không khóc trong đám tang mẹ, việc gã đi chơi với bạn gái ngay sau đám tang, việc gã đi nghỉ cùng bạn ở bãi biển ít lâu sau đó.
Những hành vi trái lệ thường của Mersault vốn dĩ đã khiêu khích con mắt phán xét của người đời, nên việc hẳn chẳng thiết phân trần càng chọc tức họ hơn. Không ai có thể chấp nhận câu trả lời trung thực, nhưng nghe thật vô tình: “tôi sẽ thích hơn nếu mẹ tôi còn sống” (thay vì “tôi đau khổ vô cùng vì mẹ tôi đã chết”). Người ta thường ghê tởm hoặc khinh ghét những gì người ta không thể hiểu. Kẻ không được hiểu sẽ không thể nào được cảm thông.
Phản ứng phẫn nộ của những người làm luật xung quanh Mersault, từ ông luật sư cho đến người dự thẩm, thể hiện cái cách xã hội vẫn “bài trừ” những “kẻ xa lạ”.
Cách Albert Camus ngầm chế giễu các nhân vật xung quanh Mersault vừa cho thấy sự thương hại của ông với con người, vừa có gì đó báng bổ đối với những ảo tưởng và xác tín của họ. Ông đặc biệt thể hiện tài văn trào phúng của mình trong đoạn hội thoại giữa Mersault và viên dự thẩm, người không ngừng hối thúc gã bày tỏ nỗi ăn năn và niềm tin vào sự cứu rỗi của Chúa, thậm chí nổi xung trước sự dửng dưng của gã. Bởi theo viên dự thẩm, nếu như ai đó còn nghi ngờ vào Chúa, thì cuộc đời ông không còn nghĩa lý gì nữa.
Cơn phẫn nộ của nhân vật này khi Mersault từ chối biểu lộ cảm xúc cũng như niềm tin vào Chúa ngầm ẩn tiếng cười trào lộng của Camus với cái cách con người ta sống và thiết lập trật tự xã hội. Việc chính viên dự thẩm này sau đó trở nên lạnh lùng với Mersault càng mỉa mai hơn.
Chúa dạy ta phải thương yêu con người, nhưng nếu ai đó không tin vào Chúa, thì người ấy chẳng còn đáng quan tâm nữa. Tâm lý con người chính là như vậy: tôi chỉ muốn giúp anh, nếu như anh đồng tình với tôi và tuân theo mệnh lệnh của tôi.
Vụ xử án của Mersault bóc trần một sự thật: muốn tồn tại trong xã hội, người ta phải chủ động tham dự cuộc chơi, phải làm tròn vai trò của mình, dẫu cho điều đó có đúng với con người thật của họ hay không.
Giả như Mersault đã nhỏ vài giọt nước mắt, hay ít nhất giả vờ âu sầu thương tiếc cho cái chết của người mẹ, hẳn gã đã nhận được chút thương cảm của tòa. Nếu như gã tỏ ra tuyệt vọng hay hãi sợ, có lẽ người ta đã có chút cảm thông.
Tội của Mersault là đã gây ra cái chết của một người đàn ông, nhưng với xã hội dường như bản thân tội lỗi ấy không quan trọng bằng việc hắn từ chối bày tỏ cảm xúc, nghĩa là từ chối quy phục thông lệ xã hội.
Và xã hội có ngay câu trả lời lạnh lùng: một kẻ từ chối “diễn” thì phải bị triệt tiêu. Việc Mersault phủ nhận ý nghĩa các hành động của hắn cũng như phủ nhận niềm tin vào sự cứu chuộc khiến cho hắn bị nhìn nhận như một mối đe dọa. Bởi xét cho cùng, cái cách mà xã hội được xây dựng theo những luật lệ và nền tảng đạo đức chính là để gìn giữ sự quy củ và cái gọi là “ý nghĩa” của cuộc sống.
Nhà văn Albert Camus (1913-1960).

Triết lý của Camus
Với Albert Camus, cuộc đời là một sự vô nghĩa vĩ đại. Có lẽ, ai cũng ngầm hiểu rằng đời người là cõi phù du.
Cái cách con người ta sống và chết, vốn dĩ là một sự ngẫu nhiên, một lẽ tình cờ dường như chẳng mang nghĩa lý gì. Nhưng có lẽ chính vì thế, người ta càng phải gán cho nó những ý nghĩa lớn lao, cao cả. Bởi nếu không có niềm tin ấy, họ biết sống thế nào?
Triết lý ấy của Camus có gì đó quá lý trí, thậm chí là tàn nhẫn. Nếu suy nghĩ thật kỹ, có lẽ không ít người phải đồng tình, nhưng chẳng ai dám nói thẳng điều đó cả, trừ Camus. Bởi khi nói ra điều đó, khác nào ta phủ nhận sự hệ trọng của kiếp người?
Trớ trêu thay, anh chàng Mersault, nhờ ý thức được và chấp nhận sự vô nghĩa ấy, mà sớm đạt được sự thanh thản trong tâm hồn mình.
Camus như muốn chỉ ra rằng: sự giác ngộ mãnh liệt và hệ trọng nhất, có thể chính là sự giác ngộ rằng cuộc đời vốn vô nghĩa. Bởi chỉ có như thế, người ta mới biết trân trọng hơn từng khoảnh khắc người ta sống.
Trong giây phút giác ngộ chốn ngục tù, khi lòng gã bỗng dâng trào nỗi phẫn nộ mãnh liệt, Mersault bỗng nghĩ đến người mẹ quá cố và khẳng định “Không ai, không một ai có quyền được khóc cho bà.”
Bởi gã hiểu, người mẹ ấy đã sống trọn cuộc đời bà theo cái cách bà muốn sống. Thế là đủ cho bà, không ai có quyền phán xét, hay thương tiếc cho đời bà. Và có lẽ cuộc đời gã cũng thế, bởi vì gã đã sống đúng với con người mình.
Trong một ghi chép của ông, Camus từng viết “Muốn trở thành một triết gia, hãy viết tiểu thuyết.” Quan điểm ấy được Camus thể hiện trong các sáng tác của mình: ông không đơn thuần kể những câu chuyện, mà gửi gắm trong đó những triết lý hiện sinh.
Và trong Người xa lạ, đó chính là chủ nghĩa phi lý với những câu hỏi đầy thách thức: tại sao con người cứ phải gán ý nghĩa nào đó cho cuộc sống? Tại sao con người cứ phải có đức tin? Đằng nào cũng chết, thì chết bây giờ hay chết hai mươi năm nữa có khác gì?
"Muốn trở thành triết gia hãy viết tiểu thuyết" - Albert Camus.

Cuốn tiểu thuyết chỉ dày hơn 100 trang nhưng để trả lời những câu hỏi mang tính triết học của Camus, có lẽ ta sẽ cần một cuốn sách có độ dài tương tự.
Xuyên suốt tác phẩm, Camus sử dụng văn phong đơn giản, cô đặc. Ông triệt để tận dụng những câu ngắn, như để thể hiện tính cách đơn giản, thuần chất của Mersault, nhân vật tôi và lối suy nghĩ trực diện, ít cầu kỳ của gã.
Ngay cả những câu văn miêu tả cảnh cũng súc tích, không hề lãng mạn hóa câu chuyện như nhiều tác phẩm văn học thông thường. Nói cách khác, tác phẩm này không dành cho những người tìm kiếm thứ văn phong giàu chất thơ hay nhiều kịch tính.
Giá trị của tác phẩm không nằm ở ngôn từ hoa mỹ, mà là phong cách kể chuyện sắc lạnh và tư tưởng vượt thời đại của Camus. Tác phẩm ra đời năm 1942 chắc chắn sẽ còn khiến nhiều độc giả ngày nay kinh ngạc trước tư duy mới mẻ và hiện đại của văn sĩ Pháp. Bởi thế, Người xa lạ tưởng như đơn giản, ngắn gọn, mà vẫn cho thấy sự dụng công và tính toán đầy khôn khéo.
Nhiều độc giả có thể không đồng tình, thậm chí phẫn nộ trước triết lý về cuộc đời vô nghĩa của Camus hay cái cách ông gần như báng bổ niềm tin tôn giáo của các nhân vật trong truyện (một phong cách giễu nhại và trào phúng rất Pháp!).
Thế nhưng, đồng tình hay phản đối cũng chẳng quá quan trọng. Không phải bất kỳ một tuyên bố triết học nào của Camus, mà chính cái cách ông đặt ra những câu hỏi mới mẻ và khiêu khích để độc giả suy nghĩ, chiêm nghiệm, và tự tìm lấy câu trả lời cho riêng mình, đã làm nên giá trị của Người xa lạ. Tính đột phá ấy đủ để làm nên một trong những kiệt tác văn học đáng đọc nhất thế kỷ 20!


Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

[Sách hay nên đọc] - Bốn Thỏa Ước của Don Miguel Ruiz (tái bản 2018)



Bốn Thỏa Ước là sự đúc kết những chứng nghiệm của Don Miguel Ruiz về tồn tại và hạnh phúc của con người, cuốn sách đã đưa đến những dẫn giải và thực hành cơ bản nhất để đạt tới tự do tinh thần cũng như sự khai phóng cá nhân với những quan điểm rất gần với tư tưởng Phật giáo.

Nhà văn Mexico Don Miguel Ruiz, người đứng giữa những vẻ đẹp của nhiều nền văn minh tinh thần khác nhau, hậu duệ của Toltec nổi danh, đã cô đọng nhiều chứng nghiệm của ông về tồn tại và hạnh phúc của con người trong cuốn sách Bốn thoả ước - những dẫn giải và thực hành cơ bản nhất để đạt tới tự do tinh thần cũng như sự khai phóng cá nhân.

Cuốn sách đã 6 năm liền đứng trong Top best - seller của tạp chí văn hoá The New York Times, bán được hơn bốn triệu bản và được giới thiệu trên show truyền hình đắt giá Oprah. Xuất phát từ triết lý tinh hoa về vũ trụ và con người của nền văn minh Toltec cổ xưa, xuất hiện tại vùng Trung Mỹ cách đây hàng nghìn năm, Don Miguel đưa ra một quan niệm về “cái tôi, như bạn vốn là”, rất gần gũi với triết lý con người của phương Đông, “ bản lai diện mục”, cái tôi ấy là tâm điểm để khám phá thế giới và là điểm đến của hạnh phúc. Bốn thỏa ước được tóm tắt ngắn gọn như sau:

Không phạm tội với lời nói của bạn”. Được hiểu là không dễ dãi, máy móc lặp lại những quan niệm và thành kiến của mọi người xung quanh khi nhìn nhận một vấn đề hay con người nào đó, hoặc khi đánh giá chính mình. Hãy nhìn sự vật theo cảm nhận của bản thân, đừng để vị quan toà vô hình với những thành kiến về “đúng- sai”, “ thưởng- phạt” mà thực chất là những quan niệm “truyền đời” của xã hội duy ý chí, dẫn dắt và làm khổ bạn. Đừng dùng lời nói của mình làm lan truyền những thiên kiến đó ra mọi người chung quanh.

Không vơ mọi chuyện vào mình”, nói khác đi là không ngộ nhận. Những người bên ngoài bạn chỉ có khả năng tư duy, khát vọng, quan tâm và thực hiện những điều thuộc về họ và chỉ thoả mãn tư duy, khát vọng, quan tâm, hành động của bản thân họ mà thôi. Không có sự đánh giá nào từ bên ngoài lại thực sự phù hợp với bạn và có thể tác động lên chính cuộc sống của bạn.

Không giả định, phỏng đoán”, vì giả định phỏng đoán thực chất cũng chỉ là lặp lại những thiên kiến, thành kiến sẵn có về sự vật, không gì khác, nó không thể cho bạn biết ý nghĩa đích thực của điều đang diễn ra. Hãy can đảm đặt câu hỏi về những gì chưa được biết rõ và hãy bày tỏ điều bạn muốn. Cần thông tin cho người khác minh bạch, rõ ràng để loại bỏ những cơ hội bị hiểu lầm, cường điệu.

Hãy làm hết khả năng của mình” là thoả ước thứ tư, nó chính là nguyên lý thực hành căn bản để khai phóng “cái tôi” mà bạn vừa giác ngộ sau ba thoả ước khởi đầu, một cách mạnh mẽ nhất. Làm hết khả năng đồng nghĩa với làm mọi việc trong phạm vi cuộc sống của bạn bằng tình yêu chứ không phải bị bắt buộc hay để đối phó, hoặc dùng để trao đổi. Tình yêu là nguồn động lực mạnh mẽ duy nhất giúp bạn tiếp cận và thực hành triệt để một công việc. Chỉ tình yêu mới giúp bạn nhìn ra và thực hiện được hết mọi - khả- năng của một vấn đề. Tình yêu mở ra nguồn năng lượng vô hạn của con người và vũ trụ, vì nó chính là bản chất của mọi tồn tại trên thế giới này, cũng giống như quan niệm vô ngã, vị tha, từ bi hỉ xả của đạo Phật.

Thiên về chỉ dẫn thực hành, nhưng Bốn thoả ước của Don Miguel vẫn bao hàm một hệ thống triết lý về vũ trụ và nhân sinh minh bạch, giản dị, trong đó con người là một phần của tự nhiên, hài hoà, sòng phẳng và không giới hạn. Bốn thoả ước có phần nào rất gần gũi với “Tứ diệu đế”- Khổ, Tập, Diệt, Đạo, bốn chân lý kỳ diệu của triết học phương Đông, chỉ dẫn con đường sống đầy đủ, hạnh phúc và tự do trong khả năng thiên phú của mỗi cá nhân, tránh khỏi ngộ nhận, ham muốn quá đà mà bỏ lơi chân tính.

Link ebook epub tại đây.

Sách nói tải về tại đây hoặc nghe trực tiếp sau đây

Tổng hợp từ internet.