Hiển thị các bài đăng có nhãn sach hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sach hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2022

[Sách hay] “Suy tưởng” (Meditations) của Marcus Aurelius


Nội dung trong cuốn Meditations chính là đề cập về tư tưởng, lối sống của người khắc kỷ (tất nhiên không phải toàn bộ).

"Suy tưởng" là một tác phẩm hơi khô khan, khó đọc và có phần lặp đi lặp lại nhằm nhấn mạnh các tư tưởng khắc kỷ về việc đối xử với các sự viện mình làm chủ hoặc không làm chủ, về sự sắp đặt của Thượng Đế, về Logos (có thể hiểu là Đạo) cũng như những lời khuyên để có một cuộc sống bình an, tránh những sân si không cần thiết. Bên cạnh đó, nghĩa vụ với cộng động như là một phần tính cách của người Khắc Kỷ cũng được đề cập nhiều.

Ở thế kỷ 17 này, từ “meditation” trong tiếng Anh và tiếng Latin đều được hiểu là “suy ngẫm” (đúng như tên sách tiếng Việt do Tiết Hùng Thái dịch). Nhưng sâu xa hơn, có lẽ khái niệm “meditatio”(tiếng Latin) có liên quan đến phương thức thực hành trong Sufi hoặc trong Kabbahlah, và thường được hiểu như “thiền định”. Khi đọc bản dịch “Suy tưởng” của Tiết Hùng Thái và đối chiếu với bản dịch tiếng Anh mà dịch giả chọn (bản của Gregory Hays), và một bản dịch tiếng Anh khác của một chuyên gia tiếng Latin là Georgre Long, tôi cho rằng từ “Meditations” ở đây nên được hiểu là các suy ngẫm trong lúc ông thực hành các biện pháp tĩnh tâm chứ không phải đơn giản là các chuỗi lập luận triết học.

Ngay đầu quyển 2, Marcus Aurelius Antonnius đã có các mô tả về cách ông quan sát hơi thở và cơ thể, rất giống với thiền định trong văn hóa Ấn Độ và Á Đông. Điều này được thể hiện chính xác trong bản dịch của Georgre Long trong thế kỷ 19, trong khi ấy bản dịch của Gregory Hays lại không cho ta thấy yếu tố “thiền định” ấy.

Hãy bắt đầu buổi sáng bằng việc nói với bản thân bạn rằng: Tôi sẽ đối mặt với những kẻ lắm điều, vô ơn, kiêu căng, dối trá, ghen tị, cáu kỉnh. Tất cả những điều này xảy ra đối với họ bởi lý do họ thiếu hiểu biết về thiện và ác. Nhưng tôi, một kẻ đã nhận thức được bản chất của cái thiện, tức là cái đẹp, và cái ác tức là cái xấu, và bản chất của kẻ làm điều sai trái, rằng điều đó có họ hàng với tôi, không chỉ chung dòng máu hay hạt giống, mà nó tham gia vào chính cái trí tuệ và một phần thần thánh giống với của tôi, tôi sẽ không thể bị làm tổn thương bởi bất kỳ ai trong số họ, bởi không một ai có thể áp đặt lên tôi cái gì là xấu, và tôi cũng sẽ không bị tức giận với mọi kẻ thân thích, hay ghét bỏ họ, bởi chúng ta được tạo ra để hợp tác, giống như hai bàn chân, hai bàn tay, giống như mi mắt, giống với hàm răng trên và hàm răng dưới. Hành động chống lại người khác là đi ngược lại với bản chất của tự nhiên; và việc bị phật ý và bỏ đi chính là hành động chống lại nhau.

Dù sao, bạn cũng là thịt, hơi thở và phần nhận thức. Quăng sách của bạn đi; không làm phân tâm bản thân nữa: điều đó không được phép; nhưng cứ như thể bạn đang chết, không mang tới phần thịt; nó là máu và xương và một mạng lưới, một mạng lưới dây thần kinh, tĩnh mạch và động mạch. Đến lượt hơi thở, không hiểu nó là thứ gì, không khí, nhưng không bao giờ giống nhau, mà mỗi thời điểm lại được đẩy ra và hút vào. Đến phần thứ ba là phần nhận thức.


Sau đây, tôi xin chia sẻ với các bạn một số đoạn nhỏ mà hay trong cuốn “Meditations” .

“Nếu con chó từ chối chạy theo chiếc xe ngựa thì nó sẽ bị xe ngựa lội đi, tuy nhiên nó có quyền lựa chọn: chạy, hay bị lôi đi. Cũng giống như thế, con người chịu trách nhiệm về những lựa chọn và hành động của mình, cho dù những lựa chọn và hành động ấy đã được logos định trước và tạo thành một bộ phận kế hoạch của nó. Ngay cả những hành động có vẻ như-và thật sự-vô đạo đức hoặc bất công cũng thúc đẩy thiết kế tổng thể, được hiểu một cách tổng quát như hài hòa và tốt đẹp”

“Nếu anh muốn tìm tĩnh lặng, hãy hành động ít đi. Hay (chính xác hơn): chỉ làm những gì thiết yếu, những gì logos và xã hội đòi hỏi , và theo cách cần thiết. Điều này mang lại sự thỏa mãn kép: làm ít đi, nhưng tốt hơn.

Bởi vì phần lớn những gì chúng ta chúng ta nói và làm là không thiết yếu. Nếu anh có thể hạn chế nó, anh sẽ có nhiều thời gian hơn, và nhiều tĩnh lặng hơn. Ở mỗi khoảnh khắc, hãy tự hỏi `cái này có cần thiết không?`”

(Quyển 4.24)


“Anh có thể sống một đời sống vô lo miễn là anh có thể lớn lên, suy nghĩ và hành động một cách hệ thống.

Có hai đặc tính chung giữa thần và người và các loài có lí trí.

i. Không để người khác kiềm chế anh.

ii. Đưa lòng tốt vào nghĩ và làm điều đúng, và hạn chế đưa dục vọng của anh vào đó.”

(Quyển 5.34)


“Cấm người ta muốn những thứ người ta coi là tốt cho họ thì thật độc ác. Nhưng đó chính là những gì anh sẽ không để họ làm khi anh nổi giận với hành vi sai quấy của họ. Họ đang háo hức tới những gì họ cho là tốt cho họ.

Nhưng những cái ấy không tốt cho họ.

Vậy thì nói cho họ biết. Chứng minh cho họ thấy. Thay vì chính anh nổi nóng.”

         (Quyển 6.27)


“Có người khinh thường tôi.

Đó là vấn đề của họ.

Vấn đề của tôi là: không nói hay làm cái gì đáng bị coi thường.

Có người ghét tôi. Đó là vấn đề của họ.

Vấn đề của tôi là: kiên nhẫn và vui vẻ với tất cả mọi người, kể cả họ. Sẵn sàng chỉ cho họ thấy sai lầm của họ. Không hằn học hoặc tỏ ra thiếu kiềm chế, mà một cách thành thật và ngay thẳng”

(Quyển 11.13)

“Luôn nhớ rằng mọi vật tồn tại là đã xác xơ ở các rìa mép, và đang chuyển hóa, đang bị vỡ ra từng mảnh và thối rữa. Hay mọi vật sinh ra để chết.”

“Để ý xem mọi vật trôi qua và biến mất nhanh như thế nào – những gì mới lúc này đây đã qua đi. Cuộc sống trôi qua chúng ta như một dòng sông, cái ‘là gì’ nằm trong dòng chảy miên viễn, cái ‘tại sao’ có hàng ngàn biến thể. Không cái gì ổn định, ngay cả cái đang ở đây lúc này. Cái vô cùng của quá khứ và tương lai há hoác trước mắt chúng ta, một kẽ nứt sâu không đáy.”

“Và tại sao chúng ta lại cảm thấy giận dữ đối với thế giới? Cứ làm như nó nhận biết được ấy!”

“Anh đã hiến tặng, đã giúp đỡ, và người ta đã nhận. Thế nhưng, giống như một thằng ngu, anh vẫn còn muốn đòi hỏi hơn nữa, muốn được đền bù bằng cái tiếng thơm của Nhà Từ Thiện. Tại sao?”

“Dù tôi là cái gì, thì cũng là xác thịt với một linh hồn và một trí thông minh bé nhỏ. Ném sách vở đi; đừng để anh bị quẫn trí nữa. Điều ấy không được phép. Trái lại, như thể ngay lúc này đây anh đang hấp hối, khinh thường xác thịt của anh. Một đống hỗn độn nào máu, những mẩu xương, một búi nhằng nhịt dây thần kinh, tĩnh mạch, động mạch. Xem xét linh hồn là cái gì: không khí, và không bao giờ là cùng thứ không khí ấy, nhưng mỗi khoảnh khắc cứ nôn ra rồi lại nuốt vào. Cuối cùng: trí thông minh. Hãy nghĩ về nó theo cách này: Bạn là một ông già. Không cho phép trí óc bạn làm nô lệ, để nhảy giật lên vì những thôi động ích kỷ, để đá trả số phận và hiện tại, và để ngờ vực tương lai.”


Thuvienxuan 


Thứ Năm, 17 tháng 3, 2022

Đi tìm tự do và hạnh phúc cùng Bốn thỏa ước và triết lý sống của người Toltec

 


“Bốn thỏa ước” của tác giả Don Miguel Ruiz là một cuốn sách chứa đựng trí tuệ và thông điệp vô cùng sâu sắc.

Bốn thỏa ước là một quyển sách nổi tiếng toàn cầu đã bán được hơn 9 triệu bản tại Hoa Kỳ và 7 triệu bản trên toàn thế giới. Cuốn sách này đã được dịch ra 46 thứ tiếng, xuất hiện trên danh sách Sách bán chạy nhất của Thời báo New York trong gần mười năm, và là cuốn sách bán chạy thứ 36 trong thập kỷ. Vì sao Bốn thỏa ước lại phổ biến như vậy? 

Có lẽ là gì tính ứng dụng của nó, trong quyển sách “Bốn thỏa ước”, tác giả don Miguel Ruiz đã phân tích về thực tế của xã hội mà chúng ta đang sống ngày nay. Ông đã tiết lộ chính sự tự giới hạn bản thân đã cướp đi niềm vui cùng với tình yêu cá nhân và tạo ra những đau khổ không cần thiết trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Về bản chất, don Miguel Ruiz giải thích hiện tượng “tại sao con người tự trừng phạt bản thân không ngừng nghỉ vì không đạt được như những gì họ tin tưởng?”

Vì sao Bốn thỏa ước mang đến với tự do và hạnh phúc?

Khi còn nhỏ, chúng ta không có cơ hội để lựa chọn niềm tin của mình, chúng ta chỉ đơn giản là chấp nhận thông tin được đưa đến từ gia đình, trường học và xã hội. Và bất kể ý tưởng, giá trị và niềm tin đó là đúng hay sai, bất cứ khi nào chúng ta nghe một ý kiến ​​và tin tưởng vào nó, thì chúng ta đã tiếp thu như một thỏa ước và thỏa ước đó trở thành một phần của hệ thống niềm tin của chúng ta. Sau đó, chúng ta sử dụng những thỏa ước đó để giả mạo danh tính của chính mình.

Ngày nay, bạn phải vật lộn để tìm được vị trí của mình bởi vì bạn không ngừng đấu tranh giữa hình ảnh hoàn hảo vốn được xây dựng dựa trên những niềm tin sai lầm với hình ảnh con người mà bạn thực sự mong muốn. 

Để có thể bắt đầu suy nghĩ rõ ràng và tạo ra một hệ thống niềm tin mới trong bạn, một hệ thống cho phép bạn tự do đạt được con người mà bạn muốn chứ không phải là phiên bản mà người khác mong bạn trở thành, Ruiz đưa ra Bốn thỏa ước mới để tạo dựng và theo đuổi bằng cách:

  • Sử dụng ngôn từ tích cực
  • Không cho phép bản thân bị ảnh hưởng
  • Đừng bao giờ đưa ra giả định
  • Luôn cố gắng hết sức

Bốn thỏa ước này tạo dựng nên con đường thực hành dẫn đến tự do cá nhân của chính bạn. Và đây cũng chính là những triết lý do người Toltec đã dạy. 

Người Toltec và những triết lý cổ xưa

Hàng ngàn năm trước, người Toltec nổi tiếng khắp miền Nam Mexico là những “nhà thông thái”. Các nhà nhân chủng học nhắc đến người Toltec như một quốc gia, một dân tộc. Trên thực tế, người Toltec là một số những nhà khoa học và nghệ sĩ tập họp lại và tạo ra một xã hội riêng để cùng nghiên cứu, gìn giữ tri thức và cách thực hành tâm linh của những nền văn minh cổ đại.

Họ là người hướng dẫn (nagual), là học trò của Teotihuacan – thành phố các kim tự tháp cổ đại nằm ở ngoại vi thành phố Mexico, được biết đến với tên gọi là “Nơi con người đắc đạo thành thần thánh”.

Trải qua nhiều thiên niên kỷ, các vị nagual bị bắt buộc giữ bí mật toàn bộ những lời dạy thông thái cổ xưa này. Trong thời kỳ chinh phục của châu Âu, một số cá nhân thực hành tâm linh đã trở nên lạm quyền, hung hăng. Vì vậy, các nagual không còn cách nào khác là giấu kín, tránh cho những lời dạy này rơi vào tay những kẻ cố tình lợi dụng để làm những điều không đúng.

May thay, tri thức bí truyền này của người Toltec vẫn được truyền từ đời này sang đời khác trong gia tộc của các nagual. Và dù đã được giữ bí mật hàng trăm năm, những lời tiên tri cổ xưa đã dự đoán rằng những lời dạy thông thái này rồi sẽ được mở ra cho người dân. Và giờ đây, Miguel Ruiz, một vị nagual của dòng tộc Hiệp sĩ Đại bàng, đã được Bề Trên lựa chọn để chia sẻ cho đại chúng những lời dạy đầy quyền năng này của người Toltec.

Lời dạy của người Toltec bắt nguồn từ chân lý chung của vũ trụ, mặc dù không được xem là đạo giáo, nhưng người hướng dẫn lời dạy Toltec đều được tri tôn như những bậc thầy. Và mặc dù có tinh thần tương tự như đạo giáo, lời dạy Toltec có thể xem như một phong cách sống lấy hạnh phúc và tình yêu thương làm kim chỉ nam.

Vậy thì tại sao những lời dạy của người Toltec cổ xưa mà vẫn còn truyền đến ngày nay? Bởi vì nó có thể áp dụng được cho con người ở mọi thời đại của bất cứ xã hội nào trên thế giới. Và vì nó là một hành trình rất dài để đạt được sự tự do và hạnh phúc trong tâm trí, nên những lời dạy này sẽ mãi được lưu truyền. 

Những lời dạy và tất cả những triết lý của người Toltec cổ xưa sẽ được truyền lại tất cả trong bộ sách “Bốn thỏa ước và triết lý của người Toltec”. Bộ sách này không phải là sách “self-help”, nó sẽ giúp chúng ta bắt đầu một hành trình của chính bản thân mình để tìm lấy hạnh phúc đích thực.

Thuvienxuan  theo NCDT

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2022

Isabelle Müller: Mẹ là người đáng để thế giới biết đến


 

Mẹ Loan là nhân vật chính của Isabelle Müller trong tác phẩm Loan - Từ cuộc đời của một con chim phượng hoàng (NXB Trẻ, 2018). 

Giờ đây, Isabelle Müller trở lại Việt Nam với câu chuyện của "đứa con gái" - câu chuyện của chính bà: Con gái của chim Phượng hoàng - Hy vọng là con đường của tôi (NXB Tổng Hợp TP.HCM, 2022). 

Cuốn sách viết về những thương tổn của một cô gái lai châu Á sống ở trời Âu đã thoát ra khỏi nghịch cảnh và thành công. Toàn bộ nhuận bút, tác giả sẽ tặng cho Quỹ LOAN (LOAN Stiftung).

Tuổi Trẻ có cuộc trò chuyện với Isabelle Müller nhân dịp bà về Việt Nam giao lưu cùng độc giả tại Đường sách TP.HCM vào ngày 19-3 tới.

Những đau khổ tạo nên tôi: Một con người hạnh phúc và mạnh mẽ

* Đến những năm 1990 chị mới thăm Việt Nam nhưng có lẽ Việt Nam thường xuyên được mẹ chị nhắc đến. Trong hình dung của cô bé Isabelle hồi đó, Việt Nam là một đất nước như thế nào?

- Khi còn nhỏ, tôi đã tưởng tượng Việt Nam là đất nước xinh đẹp, nơi hầu hết mọi người đều tươi cười, thân thiện và yên bình. Trong đầu tôi hiện lên phong cảnh đồng quê tươi xanh. Có những cánh đồng lúa mà người lớn chăn trâu trong không khí ẩm ướt ấm áp và con nít nô đùa.

Theo lời mẹ kể, thành thị rất khác trong hình dung của tôi. Chúng đầy người buôn bán la hét để bán được hàng. Và các cửa hàng cung cấp đồ sành sứ, vải thêu và đồ trang sức thủ công.

Tôi thích hình dung Việt Nam giống vậy. Những trải nghiệm đáng sợ mà mẹ tôi kinh qua khi còn nhỏ như một thiếu nữ hay một người đàn bà, mà mẹ nhấn mạnh lúc cho tôi xem vài vết sẹo của bà theo yêu cầu của con, tôi khắc cốt ghi tâm. 

Những câu chuyện của mẹ cứ khơi gợi trong tôi niềm khao khát Việt Nam mãnh liệt, trước khi ảo tưởng lớn tan vỡ theo câu duy nhất: "Nhưng bây giờ đang có chiến tranh trên quê hương mẹ...". 

Khi tôi lớn hơn, cách nhìn về đất nước trong tôi đã thay đổi. Những hình ảnh cũ về một đất nước thịnh vượng với người dân hạnh phúc đã được thay thế một phần bằng những hình ảnh mới về đau khổ qua chiến tranh.

* Còn những truyện cổ tích, chị có được mẹ kể truyện cổ tích Việt Nam nào không? Chị thích nhất truyện nào?

- Mẹ tôi thỉnh thoảng nhắc đến một vài truyền thuyết. Tôi thích nhất truyện về con rùa hồ Hoàn Kiếm đã mang gươm cho người đánh cá và thanh gươm đã được dâng lên Lê Lợi. 

Châu Âu, chúng tôi có một câu chuyện tương tự: Truyền thuyết vua Arthur được trao cho thanh kiếm Excalibur.

* Từ khi nào chị có ý định kể câu chuyện của mình?

- Tôi chưa bao giờ có ý định viết tiểu sử và chia sẻ câu chuyện của mình với bất kỳ ai trên đời. Tôi không nghĩ cuộc sống của tôi lại đặc biệt và thú vị với người khác. 

Ưu tiên của tôi luôn là viết tiểu sử mẹ Loan như khi còn nhỏ tôi hứa với bà. Chính mẹ mới là người đáng để cả thế giới biết cuộc đời của mình chứ không phải tôi.

Nhưng vào năm 2007, tôi được Nhà xuất bản S. Fischer Verlag nổi tiếng ở Đức yêu cầu viết tiểu sử của chính tôi trước. 

Thay vì xuất bản cuốn tiểu sử về người mẹ Loan - Từ cuộc đời của một con phượng hoàng như tôi đã đề nghị, nhà xuất bản muốn có một "nhân vật chính còn sống". 

Mẹ Loan mất năm 2003. Họ đề nghị vậy không chỉ vì lý do tiếp thị. Thế giới Đông Nam Á lúc bấy giờ còn quá xa lạ với họ, và tốt hơn hết tôi nên kể câu chuyện với tư cách là một cô gái lai Âu - Á sống ở châu Âu.

Vì vậy, tôi viết ra câu chuyện của mình với động lực duy nhất là để nhìn thấy tiểu sử của mẹ được xuất bản vào ngày nào đó.

* Con gái của chim Phượng hoàng không phải một tác phẩm êm đềm. Không phải tác giả nào cũng dễ chịu khi đối diện ký ức của mình; có lúc nào trong quá trình viết, chị cảm giác mình không thể vượt qua được và muốn dừng lại?

- Tôi tìm thấy bình an trong cuốn sách, chủ yếu là vì tôi đã làm hòa với chính mình. Tất nhiên có những cuốn sách có cách viết điềm tĩnh hơn, nhưng để viết được một cuốn sách như vậy, lẽ ra tôi nên theo đuổi một cuộc đời tĩnh lặng thay vì một cuộc đời bất thường. 

Với tôi, nó bình yên bởi vì bản chất của cuốn sách này không phải là những đau khổ tôi đã trải qua trong đời, mà là những đau khổ tạo nên tôi: Một con người hạnh phúc và mạnh mẽ. Tôi muốn chia sẻ sự chuyển hóa đau khổ thành hạnh phúc với độc giả, vì vậy tôi không có lý do gì để dừng lại.

Trong quá trình viết, lần duy nhất tôi dừng lại là khi phải quyết định xem sẽ tiết lộ bao nhiêu về vài nhân vật chính của cuốn sách. Tôi phải tôn trọng sự riêng tư của họ. 

Và khi tôi chấp nhận kể câu chuyện của mình, tôi quyết định chia sẻ thật lòng từng cảm xúc và suy nghĩ. Viết lách có cảm giác như một sự bóc trần tâm hồn. Tôi phải sẵn lòng chia sẻ những điều riêng tư nhất trước công chúng. 

Điều này thật khó nhưng đó là quyết định của tôi. Khi hoàn thành, tôi rất ngạc nhiên thấy tác động của câu chuyện đối với người khác và xã hội, họ được truyền cảm hứng như thế nào sau khi đọc.


Hai cuốn sách của Isabelle Müller - Ảnh: H.T.K.


Mẹ Loan là nguồn cảm hứng cho tôi

* Trong Loan, tác phẩm kể về cuộc đời thân mẫu chị được thuật lại ở ngôi thứ nhất. Tôi có cảm giác, theo một cách nào đó, chị thấy cuộc đời của người mẹ tiếp tục tái sinh trong đứa con gái?

- Trong Loan, tôi chủ ý viết ngôi thứ nhất. Tôi muốn hòa tan cùng tính cách của mẹ và cảm nhận cảm xúc của mẹ sâu sắc hơn. Tôi muốn độc giả có cùng cảm xúc khi đọc.

Thật vậy, bạn sẽ thấy cuộc đời của mẹ Loan có rất nhiều điểm chung với tôi. Các thử thách trông khác nhau và diễn ra vào thời điểm khác với các điều kiện khác nhau. Nhưng giống như mẹ, tôi gặp rất nhiều thử thách và tôi đã rút ra được những bài học kinh nghiệm trong cuộc sống.

Trong cuộc đời mình, mẹ là người quyết định xem mọi thứ có cần thay đổi, cải thiện hay không. Trong cuộc sống, tôi noi gương mẹ nhưng tôi là người quyết định điều gì là tốt nhất cho mình. Mẹ tôi luôn là nguồn cảm hứng cho tôi.

* Chị có dự định xuất bản một cuốn sách mới trong thời gian tới không?

- Có, tôi dự định xuất bản một cuốn sách dành cho trẻ em, Hip Hop in the Land of Ellsaby - Hip Hop ở xứ sở của Ellsaby. Câu chuyện này sẽ an ủi trẻ nhỏ sau khi mất đi những người thân yêu, sau đại dịch COVID-19 chẳng hạn, và giúp các em đối phó tốt hơn với những đau buồn.

Tôi cũng dùng thời gian tự cách ly vào năm ngoái để viết tiểu thuyết đầu tay: một câu chuyện tình đương đại mang nội dung tâm linh, một cuốn sách 350 trang với những câu hỏi sâu sắc về khả năng của sự sống sau cái chết và câu hỏi về Chúa.

Isabelle Müller (nhũ danh Isabelle Gaucher) sinh năm 1964 tại Tours (Pháp). Chị là con út trong gia đình, cùng năm anh chị sinh trưởng ở một ngôi làng nhỏ của Pháp trong điều kiện khó khăn.

Từ năm 1985, Isabelle Müller chuyển đến Đức làm công việc biên phiên dịch. Hiện tại, chị đang sinh sống cùng chồng và hai cô con gái.

Ở Đức, Con gái của chim Phượng hoàng - Hy vọng là con đường của tôi là tác phẩm được xuất bản trước, nhưng ở Việt Nam, Loan - Từ cuộc đời của một con chim phượng hoàng mới là tác phẩm đầu tiên giới thiệu chị đến độc giả Việt Nam. 

Bản thảo Loan được viết năm 2005 và nằm trong ngăn kéo nhiều năm cho đến khi được xuất bản lần đầu tiên ở Đức vào năm 2015. Bản thảo được gửi tới cuộc thi Kindlestoryteller Award 2015 ở Đức và lọt ngay vào chung khảo, trở thành sách bán chạy trên Amazon khoảng hai năm.


Nguồn tuoitre.vn