Hiển thị các bài đăng có nhãn hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017
[TED] Hãy chăm sóc sức khỏe tinh thần của bạn. Vì nó quan trọng hơn bạn nghĩ.
Sức khỏe của mỗi người là điều quan trọng nhất. Hiển nhiên rồi. Sức khỏe tinh thần tốt sẽ đem lại cho bạn sức khỏe tốt của cơ thể.
Cho đến nay, bạn có quan tâm đến sức khỏe tinh thần của mình hay chưa? Hãy bớt 30 phút để xem bài nói sau đây để thay đổi cuộc sống của mình nhé! Clip có phụ đề tiếng Việt.
Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017
Mẹo duy trì pin điện thoại được lâu
Một số mẹo để kéo dài tuổi thọ pin
- Thiết lập độ sáng màn hình để tự động vì vậy các thiết bị có thể điều chỉnh các điều kiện trong nhà và ngoài trời.
- Đặt màn hình tự tắt sau 15 hoặc 30 giây không hoạt động.
- Bật chế độ máy bay khi bạn đang ở trong một khu vực không có tín hiệu.
- Giảm tần số cập nhật cho email, nguồn cấp mạng xã hội, và các ứng dụng khác khoảng mỗi giờ một lần.
Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017
16 thói quen cần rèn luyện ngay để kích thích tư duy và não bộ
1. Uống 2 ly nước trong vòng 30 phút sau khi thức dậy vào buổi sáng
2. Đọc tóm tắt của một cuốn sách trong khi ăn sáng
3. Nghe podcast/audiobook khi đi làm
4. Uống trà xanh khi làm việc
5. Ngủ trưa
6. Không ăn quá nhiều đồ ngọt
7. Giới hạn thời gian lướt web/mạng xã hội
7. Chơi game thay vì xem các series phim dài tập
8. Đọc sách thay vì xem TV
9. Thử lập trình
10. Nghe các chương trình TED Talks trong khi làm việc vặt
11. Tập thể dục
12. Trò chuyện với một người thông minh hơn bạn
13. Trò chuyện với những người có tư tưởng đối lập
Theo quantrimang
Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016
[Câu chuyện hay] Nhẫn là chìa khóa tránh tai họa
Tô Thành, nhà ở huyện Trâu Bình, thường hay làm việc thiện giúp đỡ người khác. Trên con đường cách ngôi làng Tô Thành đang sinh sống khoảng 10 dặm có một cây liễu rất to, cành lá xanh tươi tốt. Hầu hết mọi người khi đi qua con đường này thường hay ngồi nghỉ, hóng mát dưới gốc cây.
🌸 Năm đó, trời mùa hè vô cùng nóng bức. Tô Thành đi từ thị trấn về nhà, khi đi ngang qua cây liễu bèn dừng lại, cởi áo, bỏ mũ ra rồi ngồi xuống gốc cây hóng mát.
Lúc đó, có một cụ già bị mù lòa đi từ đằng Đông tới. Có điều lạ là cụ già ấy đi bộ rất nhanh, đến cả người tinh mắt cũng khó mà theo kịp.
Khi đến gần cây liễu, cụ già mù lòa này lẩm nhẩm: “Hôm nay thời vận thật là không tốt, đã qua cả nửa ngày rồi mà vẫn chưa kiếm được đồng nào. Đến giờ mới may mắn gặp được gốc cây này, tranh thủ ngồi nghỉ mát một chút. Nhân tiện mình phải bói cho cây cổ thụ này một quẻ, xem vận số của nó thế nào?”
🌸 Một lát sau, cụ già hoảng hốt nói: “Thật là khiến cho người ta phải thất vọng! Cây liễu này sắp bị chặt mất rồi, giống như bói quẻ cho người chết vậy!” Sau đó, ông cụ mù lòa vừa thở dài vừa chầm chậm rời đi.
Ban đầu, Tô Thành cho rằng ông lão mùa này nói năng nhảm nhí nên không để ý. Nhưng một lát sau, anh ta nhìn thấy một đám người xa lạ không biết từ đâu, người thì cầm cưa, người cầm rìu đi tới nói với Tô Thành đang ngồi dưới gốc cây: “Bây giờ chúng tôi phải chặt cái cây này đi rồi!”.
🌸 Tô Thành nghe xong vô cùng kinh ngạc, bèn hỏi: “Cây liễu này sinh trưởng bên cạnh đường, nếu như bây giờ mọi người chặt mất thì vào mùa hè trời nóng nực những người lữ hành qua đây sẽ không còn chỗ nghỉ chân hóng mát nữa.”
Những người đó lại nói: “Người chủ của cái cây này đã bán nó đi rồi, đâu con cách nào!”
Tô Thành liền nói: “Tôi sẽ mua cái cây này với giá cao hơn giá cũ mà các anh mua để lấy chỗ dừng chân cho người đi đường. Các anh thấy như thế có được không?”
🌸 Những người kia đồng ý và nói: “Như vậy thì đương nhiên là được!” Họ hẹn nhau ngày hôm sau sẽ lập điều khoản mua cây và giao tiền.
Bây giờ, Tô Thành mới chợt nhớ lại lời nói của ông lão mù lúc trước mà thầm nghĩ: “Ông lão vừa rồi có thể biết trước được việc cái cây này sắp bị chặt, lẽ nào ông ấy là thần tiên sao? Nhưng nếu là thần tiên thì sao lại không thể bói ra được có người sẽ mua cái cây này?” Nghĩ vậy nên anh ta ngồi cạnh cây liễu đợi xem ông có quay trở lại hay không.
Quả thực, ông lão lại đi qua con đường đó, anh ta bèn hỏi: “Lúc nãy tiên sinh bói cái cây đó sắp bị chết, nhưng đâu có chuẩn?”
🌸 Ông lão mù nói: “Cậu nói không sai, ta cũng bói ra là nhất định sẽ có người mua cái cây đó, nhưng người tốt như vậy trên đời này quả thực quá hiếm, nên lúc đó ta không dám quả quyết nói ra”.
Tô Thành nói: “Người mua cái cây đó chính là tôi”.
Ông lão mù nghe xong lời này lập tức nói ngay: “Làm được việc tốt như vậy cho mọi người, cậu nhất định sẽ gặp nhiều chuyện may mắn, gặp dữ hóa lành”.
Tô Thành nói: “Vậy xin tiên sinh xem bói giúp cho tôi một quẻ, xem xem tương lai của tôi sẽ như thế nào? Xin tiên sinh chỉ điểm kỹ càng giúp!”
🌸 Ông lão nói: “Những chuyện đó khoan hãy nói đến, bởi vì hôm nay cậu sẽ gặp tai họa. Nhưng nếu cậu có thể nhẫn được việc mà thiên hạ khó có thể nhẫn thì sẽ tránh được họa này”.
Tô Thành nghe nói hôm nay mình có tai họa nên liền vội vàng trở về nhà. Vừa về đến nhà, Tô Thành liền nhìn thấy vợ mình và một thanh niên trẻ đang nằm ôm nhau ngủ giữa ban ngày. Anh ta lập tức nổi cơn giận dữ, rút đao ra chuẩn bị chém chết 2 người. Nhưng ngay trong lúc đó, trong đầu anh ta lại nhớ tới lời căn dặn của ông lão mù lòa ban nãy, thế là anh ta bèn nhẫn nhịn mà nguôi giận. Một lát sau, anh ta vừa lay vợ dậy vừa nói: “Mau tỉnh dậy đi, là ai nằm ôm nàng ngủ giữa ban ngày thế này?”
🌸 Vợ Tô Thành tỉnh dậy bèn nói: “Lại còn không biết là ai sao? Chàng nghĩ xem còn ai có thể ngủ trên chiếc giường này nữa?”
Tô Thành nói: “Có thể ngủ trên chiếc giường này, ngoài nàng ra thì chỉ còn có ta và con gái chung ta thôi!”
Vợ Tô Thành liền nói: “Thì đúng là như thế. Sao chàng hỏi gì mà lạ vậy?”
Bấy giờ, Tô Thành mới cúi xuống nhìn kỹ lại, quả nhiên là con gái của vợ chồng anh ta. Trên mặt nở nụ cười, Tô Thành bèn hỏi: “Con gái chúng ta sao lại mặc quần áo của con trai thế này?”
🌸 Vợ Tô Thành nói: “Hôm nay là ngày sinh của thiếp, bởi vì chàng không có ở nhà, cho nên thiếp bèn cùng con gái đùa giỡn, giả mặc quần áo của con trai để chơi trò phu thê giao bái đó mà!”
Tô Thành lúc này mới nói: “Hôm nay mẹ con nàng suýt mất mạng dưới tay ta, may mà được một ông lão mù chỉ giáo nên mới tránh được tai họa to lớn này”.
Nguồn: sưu tầm
Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016
Câu chuyện về người Do Thái thông minh
Câu chuyện về người Do Thái này cho thấy, hầu hết các vấn đề phức tạp trong cuộc sống hay công việc hàng ngày đều có thể giải quyết bằng một giải pháp đơn giản, chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ và cách tiếp cận vấn đề mà thôi!
Trong ngôi làng nọ của người Do Thái , một người nông dân do hoàn cảnh khó khăn đã mắc nợ món tiền lớn của tên trưởng giả trong làng. Tên trưởng giả, dù rất già và xấu xí, lại luôn mơ tưởng về cô con gái trẻ đẹp của người nông dân. Vì vậy, hắn ta đề nghị một cuộc trao đổi.
Hắn nói rằng sẽ sẵn sàng từ bỏ khoản nợ kia nếu cưới được cô con gái. Hắn sẽ đặt một viên sỏi màu đen và một viên sỏi màu trắng vào một túi tiền rỗng. Sau đó, cô gái sẽ phải chọn một viên sỏi, có 3 trường hợp xảy ra:
Trường hợp 1: Nếu cô chọn phải viên sỏi màu đen, cô sẽ trở thành vợ hắn và nợ của cha cô sẽ được xóa hết.
Trường hợp 2: Nếu cô chọn phải viên sỏi trắng, cô không cần phải kết hôn với hắn và nợ của cha cô vẫn sẽ được xóa hết.
Trường hợp 3: Nếu cô từ chối chọn một trong hai viên sỏi, cha cô sẽ bị ném vào tù.
Khi đó, họ đang đứng trên một con đường rải đầy sỏi cạnh khu vườn của người nông dân. Khi nói chuyện, tên trưởng giả cúi xuống nhặt hai viên sỏi, và cô gái tinh mắt nhận thấy rằng hắn ta đã bỏ vào túi cả hai viên sỏi màu đen. Sau đó, hắn yêu cầu cô gái chọn một viên từ chiếc túi này.
Đứng trước lựa chọn khó khăn đó, cô gái Do Thái đã tìm ra cách xử lý tuyệt vời vừa cứu cha mình, vừa tự giải cứu chính bản thân khỏi tên trưởng giả xảo quyệt.
Và đây là cách mà cô ấy làm:
Cô đưa tay vào chiếc túi và rút ra một viên sỏi. Không để cho mọi người kịp nhìn thấy, cô lóng ngóng làm rơi nó xuống con đường vốn rải đầy sỏi và nó ngay lập tức bị lẫn mất giữa vô số các viên sỏi khác. “Ồ, làm thế nào bây giờ, tôi vụng về quá”, cô nói. “Nhưng không sao, nếu ngài nhìn vào viên sỏi còn lại trong túi, ngài sẽ biết màu của viên sỏi mà tôi đã chọn”.
Tất nhiên, viên sỏi còn lại là màu đen, như vậy mặc nhiên viên sỏi cô gái đã chọn phải là màu trắng. Và khi đó, tên trưởng giả không thể nào thừa nhận sự ăn gian của mình và buộc phải xóa nợ cho gia đình người nông dân một cách vô điều kiện như đã hứa. Cô gái đã rất thông minh và linh hoạt xoay chuyển tình huống éo le, biến nó thành lợi thế của mình.
Câu chuyện kể trên cho thấy rằng, hầu hết các vấn đề phức tạp trong cuộc sống hay công việc hàng ngày đều có thể giải quyết bằng một giải pháp đơn giản, chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ và cách tiếp cận vấn đề mà thôi!
Theo Trí thức trẻ/CafeBiz
Thánh cũng bó tay (1)
Một gia đình đang lái xe đường thì con cóc nhảy ngang qua. Ông chồng phanh xe kịp thời, con cóc thoát chết.
Con cóc nói:
- Ơn ông cứu mạng. Tôi sẽ cho gia đình ông một điều ước.
Người đàn ông nói:
- Vậy hãy cho con chó của tôi thắng cuộc thi chạy hôm nay.
Ông ta gọi con chó. Nó chỉ có 3 chân. Cóc nói:
- Khó quá. Hay ông xin điều khác đi.
Lúc đó chị vợ trong xe bước xuống nói:
-Vậy hãy làm cho ta thắng cuộc thi hoa hậu tháng này.
Con cóc nhìn cô vợ rồi quay sang anh chồng;
- Ông đưa con chó lại đây.
Nguồn: sưu tầm.
Con cóc nói:
- Ơn ông cứu mạng. Tôi sẽ cho gia đình ông một điều ước.
Người đàn ông nói:
- Vậy hãy cho con chó của tôi thắng cuộc thi chạy hôm nay.
Ông ta gọi con chó. Nó chỉ có 3 chân. Cóc nói:
- Khó quá. Hay ông xin điều khác đi.
Lúc đó chị vợ trong xe bước xuống nói:
-Vậy hãy làm cho ta thắng cuộc thi hoa hậu tháng này.
Con cóc nhìn cô vợ rồi quay sang anh chồng;
- Ông đưa con chó lại đây.
Nguồn: sưu tầm.
Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016
Nhà quản trị thành công của Peter F.Drucker là một cuốn sách mà ai cũng nên đọc
Bạn muốn phát triển bản thân và đóng góp và sự phát triển của nhân loại thì chắc chắn bạn sẽ cần hiệu quả trong mỗi công việc của mình.
"* Công việc của nhà điều hành phải hiệu quả.
* Sự hiệu quả có thể học được"
"Người ra quyết định hiệu quả không nên bắt đầu với giả thiết rằng chỉ có họ mới đề ra hành động đúng, còn những người khác thì chắc chắn là sai. Họ cũng không nên bắt đầu với giả thiết "Tôi đúng, anh sai" mà họ nên bắt đầu từ việc xác định xem tại sao lại có sự bất đồng ý kiến giữa mọi người."
Được trích trong cuốn "Nhà quản trị thành công " của Peter F.Drucker.
Bạn nên tham khảo thêm bản dịch tiếng Việt "Quản trị bản thân" của bài báo Managing Oneself trên tạp chí Harvard Business Review của ông.
Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016
Nhân đọc cuốn "Hồi ức của một Geisha - Đời kỹ nữ" của Arthur Golden
Một câu chuyện rất hay về một nàng geisha. Qua câu chuyện này, ta hiểu được thêm về văn hóa Nhật Bản và về giới geisha ở Nhật. Đó cũng là câu chuyện về tình yêu, về cuộc sống đầy đau khổ và hạnh phúc của con người. Một câu chuyện đáng đọc. Truyện đọc ở đây.
Một số bình luận về cuốn sách.
Được biết, tác giả viết truyện này dựa trên câu chuyện được kể lại của Mineko Iwasaki - một geisha nổi tiếng ở Nhật Bản. Mineko cũng đã xuất bản tự truyện của mình, Ebook của tự truyện này ở đây. Một số hình ảnh về Mineko.
Bài phóng sự của NBC về geisha. Một bài báo có nói về Mineko.
Mấy hôm nay đọc lại cuốn này thì phát hiện ra rằng cuộc đời của Chiyo chỉ bắt đầu thay đổi khi cô bắt đầu biết được mục đích của cuộc đời mình. Đoạn sau đây trong chương 9 mô tả rõ thay đổi nội tâm của Chiyo.
Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016
Phân loại rác như thế nào
Việc phân loại rác thật cần thiết và quan trọng. Nó giúp cho việc tái chế và xử lý rác được nhanh chóng và hiệu quả hơn.
Bài báo sao đây được lấy từ nguồn trên mạng. Trong bài tiếp, chúng ta sẽ xem cách họ - người Nhật xử lý rác.
CÁCH ĐỔ RÁC TẠI NHẬT
Đến với Nhật Bản chắc chắn các bạn sẽ không bắt gặp những hình ảnh rác thải vứt đầy đường, vứt ở cột điện không đúng nơi quy định…Đơn giản, chỉ vì, đất nước hoa anh đào có những quy định về đổ rác và phân loại rác rất gắt gao.Các bạn thực tập sinh đi du học Nhật Bản / xuất khẩu lao động Nhật Bản đều được học những bài học về phân loại rác. Hôm nay, hãy cùng xem các bạn được học những gì nhé.
Quy định đổ rác:
Phải đổ rác ra trong khoảng thời gian từ sáng sớm đến 8:30 sáng của ngày thu rác đã được quy định và phải bỏ ra nơi đã được quy định.
Người Nhật Bản mỗi buổi sáng thức dậy ra khỏi cửa đều một tay xách cặp một tay xách túi rác. Trước khi đến cơ quan, nhiệm vụ của người đàn ông trong nhà là vứt rác vào thùng rác cố định hoặc máy thu gom rác đặt ở tầng 1. Thế nên người Nhật Bản mới nói đùa với nhau rằng, “ông xã chính là một cái máy vứt rác”.
Trong những ngày ở Nhật Bản, chúng tôi còn để ý thấy rằng, những thùng rác được đặt trên đường phố hoàn toàn không nhiều. Những người Nhật Bản mỗi khi ra khỏi nhà cũng đem rác bỏ vào trong chính túi rác mà họ mang theo bên mình. Vì vậy nếu bạn đến các trung tâm mua sắm xa hoa của Nhật Bản và bắt gặp những cô gái trẻ đẹp cầm những túi đựng rác đi shopping thì bạn cũng đừng kinh ngạc.
Phân loại rác
Rác trong gia đình được phân loại thành 6 loại như sau(1) Rác đốt được
[Loại rác]Rác nhà bếp (các món nấu vụn, cơm thừa, vỏ trái cây, bã trà,vỏ trứng, rau thừa…), tàn thuốc lá, giấy vụn, đũa dùng một lần, tăm tre để xiên nướng, hộp giấy, cây cỏ, lá khô, bụi của máy hút bụi, hàng đồ da, gỗ vụn trong công việc làm tại nhà, băng vệ sinh, tã giấy…
[Các điều cần lưu ý]
1. Khi bỏ rác, bỏ vào bao nhựa dẻo hoặc bao nhựa vinyl có bán bên ngoài… và buộc miệng bao lại trước khi bỏ rác.
2. Rác nhà bếp phải được vắt hết nước, dùng giấy báo… gói lại trước khi bỏ vào bao.
3. Gỗ vụn, cành cây trong vườn… phải được cắt ngắn cỡ 50cm, dùng dây cột bó lại trước khi bỏ ra.
(2) Rác không đốt được
[Loại rác]Sản phẩm làm bằng nhựa cứng (chai chứa dầu gội đầu, hộp đựng bột giặt, bao được thức ăn, đồ chơi…) sản phẩm bằng nhựa dẻo, sản phẩm bằng nhựa vinyl, sản phẩm làm bằng nhựa ni lông, nhựa xốp, cao xu các loại (giày thể thao, giày ống cao, dép…), sản phẩm da nhân tạo, đồ gốm các loại, lưỡi dao cạo, bóng đèn điện, kính, lọ mỹ phẩm, thủy tinh pha lê, ô dù, ghế ngồi, bình thủy, lọ xịt, lon đựng sơn…
[Các điều cần lưu ý]
a. Rác không đốt được phải cho vào bao nhựa dẻo hoặc bao nhựa vinyl trước khi bỏ ra.
b. Những thứ to lớn không thể bỏ vào bao tải được thì làm sao đừng rơi rớt đây đó.
c. Lọ bình xịt có thể gây nguy cơ nổ,cần phải cho xì ra hết khí bên tronng trước khi bỏ ra.
d. Khi bỏ vật nguy hiểm như lưỡi dao cạo… phải bọc trong giấy báo và ghi chữ “kiken=nguy hiểm”, xong cho vào bao nhựa vinyl trước khi bỏ ra.
(3) Rác tài nguyên
[Loại rác]Giấy các loại (giấy báo, tờ rơi quảng cáo, giấy báo gói hàng, hộp đựng quần áo, hộp đựng giầy, hộp trống, thùng giấy carton…) quần áo (quần áo, vải vụn cũ ) lon rỗng (bia, rượu, nước giải khát, thức ăn đóng hộp, chai đựng sữa…), kính bể, chai, bộ đồ ăn (son, nồi, niêu, ấm nước, sắt vụn, xe đạp, gia cụ bằng sắt thép…), đồ điện gia dụng (tivi, máy giặt, tủ lạnh, dàn máy stereo, lò sưởi, bếp gas… một số rác loại này là thu có phí), mền nệm=Futon…
[Các điều cần lưu ý]
a. Lon va chai cho vào bao nhựa dẻo hoặc bao nhựa vinyl trước khi bỏ ra.
b. Giấy các loại, quần áo các loại phải chia theo loại và buộc dây theo hình chữ thập, và giữ sao cho nó không bị mưa ướt khi bỏ ra.
c. Chai và lon phải rửa một lần trước khi bỏ ra.
d. Thuỷ tinh bể vỡ phải gói bằng giấy báo…, bỏ vào bao va ghi chữ “Garasu kiken=thủy tinh nguy hiểm” bên ngoài bao trước khi bỏ ra.
(4) Rác có hại
[Loại rác]Pin, bóng đèn huỳnh quang, nhiệt kế.
[Các điều cần lưu ý]
a. Cho vào bao nhựa dẻo hoặc bao nhựa vinyl trước khi bỏ ra.
b. Bên ngoài bao ghi rõ “Yugai gomi=rác có hại” trước khi bỏ ra.
c. Lưu ý để không bỏ lẫn với rác tài nguyên trước khi bỏ ra .
Pin có chứa chất thủy ngân hữu cơ độc hại, do đó hãy bỏ vào bao trong có thể nhìn thấy bên trong và tuân theo cách bỏ đã được quy định.
(5) Rác cồng kềnh
[Loại rác]Gia cụ các loại (bàn gỗ,ghế gỗ, tủ đựng quần áo, bàn kính trang điểm, giường, thảm cao cấp các loại, thảm thường các loại, tấm đệm…), cửa các loại (cửa ra vào, cửa giấy kiểu Nhật …)
(Chú ý) Rác lớn cồng kềnh là những đồ vật như nêu trên mà có kích cỡ khoảng trên 1m2
[Các điều cần lưu ý]
a. Khi mua cửa các loại…thì hãy yêu cầu người bán hàng thu nhận đồ cũ.
b. Đồ gỗ có thể cắt ra thành từng tấm có mỗi cạnh dưới 50cm, bó lại và bỏ ra vào ngày rác đốt được.
c. Rác lớn cồng kềnh bỏ ra trước cửa nhà hoặc bỏ ra nơi mà xe (tấn) có thể vào được.
d. Bỏ rác theo chế độ xin bỏ rác bằng điện thoại. Tùy theo loại đồ vật, có trường hợp phải trả một khoản phí thủ tục thu hồi rác.
hoc-do-rac-tai-nhat-5
(6) Rác thu gom
[Loại rác]
Xe máy, chiếu tatami, lốp xe, dầu phế thải…
Một kinh nghiệm nhỏ cho các bạn du học sinh/tu nghiệp sinh : Nếu không có tiền sắm tủ lạnh, tivi….và những vật dụng cần thiết khác hãy ra…bãi rác. Đảm bảo các bạn làm hết 3 năm về nước đồ các bạn cũng chưa hỏng.
Trên đường từ sân bay quốc tế Narita tới Tokyo, các bạn khi đến Nhật Bản sẽ nhìn thấy tới 4 nhà máy thiêu hủy rác. Nhưng nếu như người hướng dẫn viên du lịch không giới thiệu có lẽ sẽ không ai trong chúng tôi nhìn nhận ra những tòa nhà sạch sẽ và rất thời trang kia lại là những nhà máy xử lý rác thải.
Những nhà máy xử lý rác ở Nhật Bản không giống với bất cứ nơi nào trên thế giới, ở đây sạch sẽ đến mức không ai nghĩ đây là nơi tập trung và xử lý rác thải, kèm theo đó là những quy định trong xử lý không giống nơi nào:
1. Ra ngõ mang theo túi rác
Việc đầu tiên vào buổi sáng khi người Nhật Bản mở cửa là vứt rác. Người Nhật Bản mỗi buổi sáng thức dậy ra khỏi cửa đều một tay xách cặp một tay xách túi rác. Trước khi đến cơ quan, nhiệm vụ của người đàn ông trong nhà là vứt rác vào thùng rác cố định hoặc máy thu gom rác đặt ở tầng 1. Thế nên người Nhật Bản mới nói đùa với nhau rằng, “ông xã chính là một cái máy vứt rác”.Trong những ngày ở Nhật Bản, những thùng rác được đặt trên đường phố hoàn toàn không nhiều. Những người Nhật Bản mỗi khi ra khỏi nhà cũng đem rác bỏ vào trong chính túi rác mà họ mang theo bên mình. Vì vậy nếu bạn đến các trung tâm mua sắm xa hoa của Nhật và bắt gặp những cô gái trẻ đẹp cầm những túi đựng rác đi shopping thì bạn cũng đừng kinh ngạc.
2. Đem nghệ thuật vào các nhà máy thiêu hủy rác
Mỗi một nhà máy thiêu hủy rác đều có thể gọi là một công trình kiến trúc tuyệt mỹ với phong cách độc đáo. Ngoài ra, chúng tôi còn được biết rằng ở một thành phố khác của Nhật, Osaka trước đây để nộp đơn đăng cai Olympic đã đem rất nhiều ý tưởng sáng tạo nghệ thuật ứng dụng vào thiết kế của nhà máy thiêu hủy rác khiến nó giống như là một khu vui chơi trẻ em hơn là một nhà máy thiêu hủy rác. Chẳng thế mà nó còn có một tên gọi đầy thi vị là “Vườn Mộng Ảo”.3. Bể bơi ngay bên cạnh nơi thiêu hủy rác
Nhiệt lượng tạo ra từ quá trình thiêu hủy rác có thể lợi dụng để tạo nên các hồ bơi nước nóng phục vụ cho những người dân xung quanh nghỉ ngơi hoặc rèn luyện sức khỏe. Theo lời kể của một nữ phiên dịch viên, người Trung Quốc đã làm việc và sinh sống lâu năm ở Nhật, ở gần nhà cô có một nhà máy thiêu hủy rác và hoạt động nghỉ ngơi cuối tuần thường xuyên của cô là mang hai đứa con của mình đi bơi ở bể bơi gần đó.Ngay trong thành phố Tokyo, chúng tôi còn nhìn thấy ngay bên cạnh một nhà máy xử lý rác một tấm biển hiệu rất bắt mắt của một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.
4. Bước vào nhà máy rác phải đổi giày
Khi tham quan cơ sở xử lý rác ở Nhật, bất kể là các nhà máy thiêu hủy rác hay các trạm chuyển rác cho đến các trung tâm thu hồi tài nguyên có khả năng tái sử dụng thì việc đầu tiên khi bạn bước vào cửa là phải đổi giày. Bạn sẽ được đi một loại giày da rất thoải mái và tiện dụng.Toàn bộ khu vực nhà máy rất sạch sẽ, yên ắng và lịch sử. Bạn cũng sẽ không thấy bất cứ mùi lạ nào ở nơi đây. Chúng tôi đã có cảm giác như đang được ngồi ở một phòng làm việc cao cấp vậy.
5. Vứt rác cũng phải theo lịch
Ở Nhật Bản, mỗi ngày thu loại rác nào cũng không giống nhau. Vào đầu mỗi năm, các trạm trung chuyển rác sẽ phát cho mỗi gia đình mà họ phụ trách vệ sinh một tờ lịch treo tường. Trong tờ lịch này ghi rõ, mỗi ngày gom và vận chuyển loại rác nào, tuần nào chỉ thu giấy, tuần nào thu rác có thể đốt,…Các hộ dân trong khu vực quản lý chỉ cần theo đúng tờ lịch này để vứt rác. Như vậy việc thu hồi và phân loại rác thải một cách khoa học được thực hiện rất dễ dàng.
6. Bình và nắp bình phải vứt ở hai nơi khác nhau
Chúng ta uống hết một bình nước thường đem vỏ chai vứt vào thùng rác. Nhưng ở Nhật, để vứt được một chiếc vỏ bình nước không phải là một việc đơn giản. Thùng rác cũng có sự khác biệt dựa trên chức năng của các khu vực trong thành phố và đều có hình ảnh chỉ dẫn rất rõ ràng để nhắc nhở du kháchThùng rác này chuyên dùng để gom bình không. Những bình chưa uống hết hoặc vẫn còn chất lỏng lưu lại thì vứt vào thùng kia. Có nhiều nơi còn có yêu cầu vứt bình và nắp bình ở hai nơi khác nhau để tiện cho việc thu gom các chất khác nhau.
Vì vậy, ở các thùng rác trên đường phố Nhật, bạn có thể nhìn thấy rất nhiều giỏ đựng đầy các nắp chai. Có thể thấy sự phân loại rác ở đây đã đạt đến mức độ tỉ mỉ như thế nào.
7. Tuyên truyền thông qua trẻ em
Các cơ sở xử lý rác ở Nhật Bản luôn mở cửa với công chúng, trở thành một cửa địa điểm quan trọng trong công tác tuyên truyền giáo dục cho người dân. Ở các cơ sở xử lý rác thải đều có những khu chuyên dùng cho việc đón tiếp những người đến đây tham quan.Học sinh các trường, cư dân thành phố đều là những vị khách thường xuyên của nơi đây. Đặc biệt là đối với học sinh, việc tham quan các cơ sở xử lý rác đã trở thành một môn học bắt buộc. Ngoài ra sau khi tham quan các trường còn tổ chức cho học sinh viết các bài thu hoạch, viết các báo tường tuyên truyền, powerpoint, tranh ảnh tuyên truyền, cho đến những sản phẩm thủ công được làm từ các vật phế thải,…
Những tác phẩm này còn được dùng cho các nhà máy xử lý rác dùng để trưng bày ngay tại các khu tiếp đãi của mình trở thành những tác phẩm tuyên truyền sinh động. Thông qua quá trình như vậy, ý niệm về bảo vệ môi trường dần dần hình thành trong mọi người. Từ đó, trẻ em ở Nhật trở thành những người tuyên truyền tích cực cho công tác bảo vệ môi trường.
8. Tranh nhau mua hàng tái chế
Trung tâm thu mua các tài nguyên có thể tái sử dụng ở Nhật giống như một cửa hàng trưng bày vật dụng gia đình. Theo giới thiệu, vì đời sống được nâng cao nên có rất nhiều gia đình muốn mua mới vật dụng, các vật dụng cũ vì thế từ khắp mọi nơi tập trung về đây.Ở đây, sau khi trải qua quá trình tẩy rửa chuyên nghiệp, sửa sang, các vật dụng “tái sinh” như mới và tiếp tục bán ra cho những người có nhu cầu sử dụng. Theo đó, những vật dụng gia đình “secondhand” sẽ có giá rẻ hơn, hấp dẫn nhiều khách hàng hơn. Và vì cung không đủ cầu, nhiều người đã tranh giành nhau mua, nhiều lúc phải dùng hình thức rút thăm để quyết định ai sẽ được quyền mua một món đồ “secondhand”.
Nguồn yukicenter
Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016
[Truyện ngắn của Phan Việt] Chúa ở đâu?
- Em không thể sống thế này được. Em phải đi.
Tôi để cho nàng đi. Tôi biết May sẽ quay lại trong vòng một hai ngày, hoặc một tuần. Lâu nhất là một tuần. May là người Mỹ và coi mình là một người Cơ đốc ngoan đạo. Một tuần là khoảng thời gian lâu nhất nàng có thể đi. Nàng đã từng làm thế một lần - gần Giáng Sinh năm ngoái. Lần ấy, chúng tôi cãi nhau to vì tôi đã không “friendly” với những người ở nhà thờ của nàng. Chúng tôi đã đi picnic ở một công viên. Mọi người chuẩn bị đồ ăn, còn tôi ngồi trên ghế xem lũ trẻ chơi bóng. Khi đồ ăn chuẩn bị xong, họ cầu nguyện và chúng tôi ăn. Ăn xong, họ bắt đầu nói chuyện. Một người phụ nữ đứng tuổi kể chuyện Chúa đang giúp chồng bà ta bình phục sau một ca phẫu thuật cắt trĩ. Một người khác tạ ơn Chúa đã hàn gắn quan hệ giữa chị ta với người bố đã bỏ chị ta từ lúc năm tuổi. Một người nói về chuyện nghiện rượu. Đến lượt May, nàng nói rằng nàng tạ ơn Chúa vì đã mang tôi đến. May nói tôi luôn có những câu trả lời rõ ràng về cuộc sống trong khi nàng hay lo lắng viển vông. Nàng nói tôi là cái mỏ neo, là mọi thứ trong cuộc đời nàng; nàng chỉ còn ước một điều là tôi cũng tin Chúa như nàng, để chúng tôi có thể bên nhau cả trên trần thế lẫn khi đã về với nước Chúa.
May nói xong, mọi người đều mỉm cười nhìn tôi. Tôi mỉm cười lại với họ. Tôi không có gì để nói về Chúa, thực sự không có gì để nói. Thế nên tôi cười rồi chờ. Tôi chờ một giây… rồi một giây nữa… Khi những người xung quanh nhận ra tôi không định nói gì, họ liếc nhìn nhau rồi liếc nhìn May; rồi một người quay sang một người phụ nữ trẻ và hỏi cô ta về người chồng đang làm nghĩa vụ ở Iraq.
Khi chúng tôi trở về nhà hôm đó, May nói rằng tôi đã coi thường “my people(1)”.
- Anh bôi gio trát trấu vào mặt tôi – May nói – Anh đúng là loại châu Á vô thần máu lạnh. Anh thử nghĩ xem, chúng tôi đã đối xử với anh thế nào mà anh coi thường chúng tôi như thế?
May đã nói “chúng tôi”. Chúng tôi nào? Nàng không có lý do và cũng không có quyền nổi cáu với tôi về chuyện này. May biết rõ tôi không tin Chúa khi chúng tôi lấy nhau.
May còn gọi tôi bằng nhiều tên khác nữa ngoài “đồ vô thần máu lạnh”. Tôi chưa bao giờ thấy nàng giận dữ như thế. Tôi chẳng gọi nàng bằng tên gì cả. Tôi biết May. Tôi biết tất cả bọn họ. Chẳng cần phải gọi tên nào khác.
Hình như việc tôi không nói gì làm May càng tức giận. Nàng gào lên bằng thứ tiếng Mỹ rất hợp với các cuộc xô xát:
- Do you want me to die? Should I die to make you happy, you son of a bitch(2)?
May nói xong thì lao đến gần cửa sổ như thể nàng sẽ nhảy qua cửa sổ ra ngoài. Dĩ nhiên, May biết và tôi biết, nàng sẽ không nhảy.
Lúc ấy, tôi ngồi trên chiếc ghế dài tôi thường ngồi xem truyền hình. Tôi biết tôi nên chạy đến ngăn nàng nhưng tôi quá mệt. Tôi chờ một giây trôi qua. Rồi một giây nữa. May nhìn tôi. Nàng không còn khóc. Mắt nàng đỏ nhưng ráo hoảnh. Bất thần, nàng đổ người xuống sàn nhà và cuộn mình lại như một con sâu. Sau đó, nàng bắt đầu những tiếng gào khan. Tôi nhìn May. Rồi tôi đứng lên khỏi ghế và nói:
- For God’s sake, can you cut the crap?(3)
Nhưng May không còn nghe tôi nói nữa.
Tôi mở cửa thò đầu ra ngoài để hứng gió lạnh rồi quyết định đi dạo một vòng. Tôi đã định đi bộ ra tận bờ hồ Michigan; nhưng chỉ đến cuối phố 57, tôi ghé vào quán cà phê Istria và ngồi đó cho đến lúc bắt đầu lên đèn mới về nhà. Khi tôi bước vào nhà, tôi biết May đã đi. Nàng cầm theo túi xách, đồ trang điểm trên bàn phấn trong phòng ngủ và điện thoại di động. Nhưng nàng không trả lời điện thoại khi tôi gọi.
Bảy ngày trôi qua, rồi May gửi email cho tôi. Nàng nói: “Em sẽ về nhà. Chúng ta cần nói chuyện”. Tôi trả lời nàng ngay lập tức. Tôi nói “Em về đi. Chúng ta sẽ nói chuyện”.
Nhưng chúng tôi không hề nói chuyện lần đó. Khi tôi nhìn thấy May bước qua cửa, tôi bước tới ôm lấy nàng. Chúng tôi không bao giờ nhắc lại chuyện đã xảy ra.
Nhưng lần này, May không hề khóc. Tôi thậm chí cũng không chắc vì sao chúng tôi cãi nhau. Lúc đó, chúng tôi đang ngồi trong phòng khách xem một bộ phim có Bruce Willis giải cứu một bộ tộc châu Phi nào đó khỏi chế độ độc tài. Tôi nói “Gớm, Hollywood, phim nào cũng như phim nào; lần nào cũng thấy người Mỹ giải cứu thế giới, lần nào cũng thấy nước Mỹ là anh hùng cứu độ chúng sinh, các rambo Mỹ chân tay lực lưỡng diệt ác trừ gian để cứu những dân tộc nhược tiểu. Vì Chúa! Nước Mỹ cứ dẹp sang một bên, đừng xía vào chuyện thiên hạ thì thế giới có lẽ đã hòa bình hơn. Ai cho người Mỹ cái quyền tự phong mình là đấng cứu thế của thế giới. Thật là lố bịch.”
Thế rồi, trước khi tôi nhận ra, May và tôi đã đang tranh luận về cuộc chiến Việt Nam. Tôi nói, nước Mỹ đã sai khi mang quân tới Việt Nam. Nước Mỹ đã sai khi thả tới tám triệu tấn bom xuống Việt Nam, và May nên biết số bom này bằng bốn lần tổng số bom người ta dùng trong Thế Chiến thứ hai trong khi diện tích của Việt Nam chỉ lớn bằng bang New Mexico của Mỹ. Người Mỹ cũng đã sai khi rải 10 triệu tấn hóa chất, gồm cả chất độc màu da cam, xuống nhiều vùng ở Việt Nam, đến nỗi bây giờ ở nhiều nơi, cây cối vẫn chưa mọc lại bình thường và người ta vẫn không thể sinh sống vì sợ hóa chất, bom mìn. Đấy là còn chưa kể ít nhất hai triệu người Việt Nam đã chết trong cuộc chiến này và còn rất nhiều di chứng chiến tranh cho tới vài thập kỷ sau, và đấy là còn chưa kể... May nói, nhưng nước Mỹ phải đưa quân vào Việt Nam để người Việt Nam có quyền lựa chọn chế độ dân chủ nếu họ muốn. Tôi nói, ồ không, không không, xin lỗi, đấy chỉ là luận điệu tuyên truyền của giới truyền thông và chính quyền Mỹ lúc đó. Sự thật là chính quyền Mỹ và các tập đoàn tư bản Mỹ cần cuộc chiến Việt Nam vì lý do kinh tế chứ không phải vì lý do nhân quyền, lý do nhân đạo hay những cái khái niệm đẹp đẽ mà người Mỹ được nghe. Các nhà sử học và các thống kê đã cho thấy...
Nhưng tôi còn chưa trích dẫn hết các thống kê thì May đã đứng dậy khỏi ghế. “Tại sao lúc nào anh cũng phải đúng? Tại sao lúc nào anh cũng phải thống kê, lý luận? Lúc nào anh cũng chỉ nghĩ đến cái logic kiểu của anh?” Sau đó May nói: “Em không thể sống như thế này mãi được. Em phải đi.”
- Phải đi? – Tôi nói.
- Anh chẳng tin bất cứ thứ gì trên đời, anh chẳng bao giờ tin có cái gì là tử tế, tốt đẹp. Anh không bao giờ tin em. Em không quan tâm nếu cả thế giới này không tin em. Nhưng anh là chồng em. Vì Chúa, anh là chồng em!
***
Tuyết rơi từ sáng. Tôi ngồi trong phòng khách đọc sách và xem truyền hình. Sáng thứ Bảy, tivi chỉ toàn quảng cáo và hoạt hình. Ngày hôm nay là ngày thứ tám. May vẫn chưa về.
Tôi hút bụi khắp nhà. Tôi giặt quần áo bẩn. Tôi tưới tất cả những cây cảnh chúng tôi trồng bên trong và bên ngoài nhà. Rồi tôi gọi Domino mang đến một cái pizza lớn với bốn lon Coca Cola - cho bữa trưa và tối. Rồi tôi ngủ.
Khi tôi tỉnh dậy đã là ba giờ chiều. Trong nhà im ắng đến nỗi tôi nghe rõ tiếng rì rì của cái tủ lạnh trong bếp. Trên truyền hình vẫn toàn quảng cáo và thể thao; điện thoại không tin nhắn cũng không có cuộc gọi nhỡ, hộp email không thư mới. Tôi tắt tivi, mặc áo khoác, đi ủng rồi đóng cửa đi bộ ra ngoài đường.
Dưới không độ. Trời khô nẻ, nhiều gió. Tôi đi đến khi nóng người thì quyết định rẽ vào hiệu sách Borders ở góc đường 53 cắt với Lake Park. Tôi lấy một quyển sách du lịch châu Á khỏi giá và ngồi đọc mục nói về Việt Nam. Họ in sai nhiều tên, dấu má lộn xộn; nhưng những tấm ảnh thì đẹp. Tôi ngồi rất lâu chỉ xem những bức ảnh Việt Nam và đọc những chỉ dẫn du lịch trên đó. Họ bảo, nếu đến Hà Nội, nhất định phải đến xem múa rối nước Thăng Long vì đó là kỳ quan độc nhất vô nhị trên thế giới. Lần tới về Hà Nội, tôi sẽ thử.
Thế rồi, tôi không thể nào đọc được nữa vì một nhóm người ở trong khu uống cà phê của hiệu sách bắt đầu nói rất to. Họ đã nói chuyện từ lúc nãy nhưng bây giờ, cuộc nói chuyện đã leo thang thành một cuộc tranh luận gay gắt. Có bốn người tham gia cuộc tranh luận trong khi những người còn lại ngồi nghe. Tất cả họ đều là người da đen. Một trong số họ chắc là sinh viên cao học kinh tế của Đại học Chicago vì anh ta mặc một chiếc áo có chữ Uchicago/GSB ở trước ngực. Một người khác bán đĩa nhạc rong trên tàu điện ngầm – anh ta ôm khư khư một hộp đĩa CD trong lòng, anh ta vòng cả hai tay để giữ chúng. Người thứ ba ngồi cạnh một chồng sách cao, toàn sách luyện thi môi giới nhà đất. Và người thứ tư là một thằng bé.
Thằng bé khoảng mười hai tuổi nhưng to lớn như một đô vật Sumo. Tuy thế, khuôn mặt nó vẫn là mặt của một đứa trẻ. Nó không có cổ mà có một cái cằm ba ngấn xệ xuống thành cổ. Cả thân người đồ sộ của nó lút trong chiếc ghế bành màu đen rồi tràn ra ngoài thành ghế. Thằng bé mặc một cái áo len đen ở bên trong; bên ngoài là áo thể thao ngắn tay màu đỏ, rộng thùng thình, có in hàng chữ “Chicago White Sox” trước ngực. Khuôn mặt thằng bé đang đỏ lên vì tức giận. Rõ ràng nó đã rơi vào bẫy của ba người lớn kia mà không biết. Ba người lớn và những người ngồi xem xung quanh quan sát cuộc tranh luận một cách thích thú.
- Được rồi, thế tức là cháu biết là có Chúa? - người sinh viên hỏi.
- Phải, cháu biết là có Chúa - thằng bé nói, giọng khản đặc.
- Làm sao cháu biết chắc? Cháu nhìn thấy Chúa chưa? Cháu đã gặp Chúa chưa?
- Chưa.
- Thế thì làm sao cháu biết là Chúa tồn tại?
- Thằng bé rõ ràng thất vọng và bực mình. Nhưng nó cố gắng kiên nhẫn.
- Thế này nhé… chú đã bao giờ nhìn thấy một triệu đô la chưa?
- Chưa. Chú chưa bao giờ nhìn thấy một triệu đô la - người sinh viên trả lời với một nụ cười.
- Nhưng chú biết là một triệu đô la có tồn tại, đúng không?
- Đúng, một triệu đô la có tồn tại.
- Thì đấy, Chúa cũng thế. Chú không nhìn thấy nhưng chú biết là có tồn tại.
- Nào, nào, khoan đã – anh chàng bán đĩa CD xen vào – Tôi không nhìn thấy một triệu đô la bao giờ nhưng những người khác đã nhìn thấy. Tôi nhìn thấy một triệu đô trên vô tuyến. Em đã gặp ai nhìn thấy Chúa chưa? Em có nhìn thấy Chúa trên vô tuyến không?
- Không. Nhưng có người đã thấy Chúa. Như bà ngoại em. Bà ngoại em bảo bà nhìn thấy Chúa trong mơ. Năm ngoái, bà em trượt chân, Chúa còn chữa khỏi chân cho bà em.
- Đấy là bà em nói thế. Nhỡ bà em nói dối em thì sao? Mà bà em chỉ nhìn thấy Chúa trong mơ. Tôi còn mơ tôi biết bay, nhưng tôi đâu có bay được, đúng không?
- Bà em không bao giờ nói dối em! Không đời nào!
- OK, có thể bà em không nói dối. Có thể bà em nói thật. Nhưng đấy là sự thật của bà em. Giống như là anh mơ bay được ấy. Đấy là ảo giác. Em có biết từ “ảo giác” không? Em có biết nó nghĩa là gì không? “Ảo giác” là…
- Em biết thừa “ảo giác” là gì.
- Đấy, bà ngoại em cũng thế.... Có thể bà em đau chân nên bà em gặp ảo giác. Có thể não bà em lừa bà em.
Thằng bé suy nghĩ một lúc. Nó cắn môi. Rồi nó nói:
- Nhưng như thế thì các anh cũng không biết chắc là không có Chúa. Các anh cũng không thể nói chắc chắn được.
- Ừ, nhưng mà bọn anh có nói gì đâu - người sinh viên nói - Bọn anh biết hay không không quan trọng. Vấn đề là bọn anh đang hỏi là làm thế nào em biết là có Chúa.
- Em biết. Có thế thôi. Các anh chẳng hiểu được đâu.
Khuôn mặt thằng bé đã chuyển từ đỏ sang tái. Môi nó bợt đi, hai mắt tối sầm.
- Thì thế nên bọn anh đang cố hiểu - người sinh viên nói - Nghe này, bọn anh không định trêu em. Bọn anh chỉ đang cố hiểu.
- Nhưng em không cần các anh hiểu - giọng thằng bé đanh lại.
- Kìa kìa… thôi nào… nghe anh nói này…
Bọn họ tiếp tục một lúc như vậy. Tôi bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ để xem xe cộ qua lại trên phố 53 và Lake Park. Ngã tư này đông người. Xe đi từng đợt như hơi thở của một người mắc bệnh hen suyễn. Có một quầy bán báo nhỏ đứng ở trên vỉa hè bên kia đường. Người chủ sạp báo ngồi phía trong, thò đầu ra ngoài qua ô cửa sổ nhỏ. Báo, tạp chí, kẹo cao su, kẹo gôm, và một triệu thứ khác bay quanh anh ta. Trời ngày càng gió và tuyết.
_____________________________
1. “Những người của tôi”. Ở đây có hàm ý tôn giáo vì Chúa phân biệt con cái của Chúa (gọi là “my people”) và những người ngoại đạo. Những thứ chơi chữ này rất khó diễn giải sang tiếng Việt.
2. Anh muốn tôi chết hả? Chắc là tôi chết thì anh mới sung sướng, đồ chó?
3. Vì Chúa, em thôi cái trò hề đó đi.
Trích trong tập Nước Mỹ, nước Mỹ của Phan Việt.
Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016
Một số thứ mọi người thường làm không đúng
Các cách làm đúng như sau.
Đồ uống đóng hộp. Cái giật lắp chính là chỗ giữ ống hút.
Cách đánh răng đúng cách
Cách ăn bánh cốc
Cách bổ dưa hấu
Cách bổ xoài
Cách rót nước và rót sữa

Đóng gói quần áo. Hãy cuộn lại thay vì gấp. Bạn sẽ để được nhiều đồ hơn.
Cho điện thoại vào một cái cốc để nghe nhạc hay hơn.
Cách cặp tóc
Cách cầm ly
Nguồn Quora và sưu tầm.
Đồ uống đóng hộp. Cái giật lắp chính là chỗ giữ ống hút.
Cách đánh răng đúng cách
Cách ăn bánh cốc
Cách bổ dưa hấu
Cách bổ xoài
Cách rót nước và rót sữa
Đóng gói quần áo. Hãy cuộn lại thay vì gấp. Bạn sẽ để được nhiều đồ hơn.
Cho điện thoại vào một cái cốc để nghe nhạc hay hơn.
Cách cặp tóc
Cách cầm ly
Nguồn Quora và sưu tầm.
David Copperfield - Charles Dickens (tiểu thuyết)
| David Copperfield - Charles Dickens |
Câu chuyện dõi theo cuộc đời của David Copperfield từ thơ ấu cho đến lúc trưởng thành. David sinh ra tại Anh khoảng năm 1920. Cha cậu bé qua đời sáu tháng sau đó, và bảy năm sau mẹ cậu đi bước nữa với người đàn ông tên Edward Murdstone. David không có thiện cảm với người cha dượng này cũng như với người chị gái của ông là Jane khi chẳng bao lâu sau bà chuyển về ở cùng nhà. Trong một lần bị cha dượng đánh đập vì kết quả học tập sa sút, David đã cắn ông và sau đó bị gửi đến trại tế bần Salem House- dưới trướng của ông Hiệu trưởng nhẫn tâm Creakle. Ở đây Copperfield kết bạn với James Steerforth và Tommy Tradddles- những nhân vật bước vào rồi bước ra nhanh chóng nhưng sẽ tái xuất hiện ở những phần sau.
Theo wiki
7 cuốn sách tốt
- Chiến tranh tiền tệ - SONG HONGBING (bản chất tiền tệ và vai trò của tiền tệ)
- Thế sự - Một góc nhìn - Nguyễn Sỹ Dũng) (góc nhìn và cách diễn đạt khúc triết và dễ hiểu về các vấn đề của cuộc sống ở VN của tác giả.);
- Khuyến học - Fukuzawa Yukichi (cuốn sách nêu cao tinh thần tự cường của quốc dân đã làm nên một nước Nhật phát triển vượt bậc. Cuốn này rất có ích cho mỗi chúng ta);
- Alain nói về hạnh phúc - Émile Chartlier (Hạnh phúc là ý chĩ chứ không phải cảm xúc. Hãy vui vẻ và bày tỏ niềm vui và hạnh phúc trong bạn); Quyển này nằm trong bộ Tủ sách cánh cửa mở rộng của NXB Tuổi trẻ.
- Suy nghĩ và làm giàu - Napoleon Hill (Giàu có ư, nó phải đến từ chính bạn bằng khát vọng và bàn tay của bạn);
- Steve Jobs – Những bí quyết đổi mới và sáng tạo - Carmine Gallo (Hãy làm những gì bạn yêu thích);
- Đắc nhân tâm - Dale Carnegie (Cuốn sách kinh điển nói về đạo nhân tâm);
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



