Hiển thị các bài đăng có nhãn đắc nhân tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đắc nhân tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2023

Loài người muốn gì?



"Bạn muốn biết một câu thần chú làm ngưng những cuộc cãi lộn, làm tan bất bình, gây thiện cảm và xúi giục người khác chăm chú nghe bạn không?

Có?… Tốt lắm. Đây, câu đó đây. Trước hết, bạn hãy nói: “Tôi không trách ông một chút nào hết! Nếu tôi ở vào địa vị ông, chắc chắn tôi cũng hành động như ông”.

Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi. Xin bạn đừng ngại rằng nói như vậy mà không thành thật đâu, vì nếu ở vào địa vị người khác, tự nhiên bạn cũng sẽ hành động như họ.

Như tên tướng Al Capone chẳng hạn. Nếu bạn đã chịu cái di truyền về thể chất như y, nhận được một giáo dục như y và chịu những ảnh hưởng như y, thì bây giờ bạn cũng như y, cũng đương nằm nơi y đang nằm, nghĩa là trong khám. Vì chính cha mẹ y và những người chung quanh y đã làm cho y trở nên như vậy.

Bạn không phải là một con rắn hổ chẳng hạn, thì cái lẽ độc nhất là bởi các cụ nhà là người chứ không phải là rắn hổ. Nếu những tín ngưỡng của bạn không cho bạn thờ con bò hay con rắn, chỉ do bạn không sanh trưởng trong một gia đình ấn Độ, trên bờ con sông Brahmapoutra.

Vậy bạn được như bây giờ, có gì cho bạn đáng tự phụ? Người khác ra sao, đừng chê người ta. Đừng giễu sự lầm lẫn, sự ngu muội, sự giận dữ của họ. Trái lại, nên thương họ. Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được. Bạn nên nói như John Wesley khi ông thấy một người say rượu lảo đảo ngoài đường: “Nếu trời không thương, thì ta cũng đã như người này”.

Ba phần tư người mà bạn gặp đều thèm muốn cảm tình, khao khát được thiên hạ hiểu mình. Bạn làm cho họ vừa lòng thì họ sẽ sùng bái bạn.

Một lần, tôi diễn thuyết trước máy truyền thanh về cô Louisa May Alcott, tác giả cuốn “Các tiểu thư”. Tôi biết rằng cô đã sống và viết những tác phẩm của cô ở Concord tại miền Messachusetts. Nhưng thiệt là vô tâm, tôi đã nói lộn rằng tôi đã viếng nhà cô ở Concord tại miền New Hampshire! Nếu tôi chỉ nói một lần thì cũng không sao! Than ôi! Tôi nói tới hai lần… Tức thì những bức thư và dây thép ùa vào phòng tôi để chửi tôi, bao vây tôi như bầy ong vẽ. Lời lẽ hoặc khinh bỉ, hoặc nghiêm khắc. Thứ nhất, có một bà quê quán ở Concord, miền Messachusetts, không tiếc lời chua ngoa, mạt sát tôi y như tôi đã buộc tội cô Alcott là mọi ăn thịt người ở Nouvelle Guinée vậy. Đọc thư bà ta, tôi tự nhủ: “Cảm tạ Trời Phật đã thương, không bắt tôi làm chồng con mụ này!”. Tôi vội vàng muốn trả lời bà ta rằng: “Nếu tôi đã có một lỗi về địa lý thì bà còn có một lỗi nặng hơn nhiều, là lỗi không được nhã nhặn chút nào hết”. Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó. Rồi thì sẽ cho bà ta một bài học đích đáng. Nhưng tôi dằn lòng xuống. Tôi biết rằng bất kỳ kẻ điên nào cũng kháng cự lại như vậy được và thiệt ra câu trả lời đó là câu trả lời đặc thù của hết thảy những đứa ngu. Tôi muốn vượt lên trên bọn đó. Tôi nhất định làm cho bà ấy đương thù ghét tôi, phải có thiện cảm với tôi. Tôi tự nhủ: “Nghĩ cho cùng, nếu mình ở vào địa vị bà ta, chắc mình cũng cảm giác như bà ta, phải ráng hiểu quan điểm của bà ta mới được”. Khi tôi tới Philadelphie, tôi kêu điện thoại liền và nói với bà đại loại như sau này:

“Tôi kính chào bà… Mới rồi bà có viết một bức thư cho tôi; bữa nay tôi xin cám ơn bà”.

Bà ấy (nói rõ ràng từng tiếng, giọng quý phái):

“Tôi được hân hạnh hầu chuyện Ngài nào đây?”

Tôi: – “Bà không biết tôi đâu. Tôi là Dale Carnegie. Cách đây mấy tuần, bà đã nghe tôi diễn thuyết trong máy truyền thanh về cô Louisa May Alcott và trong cuộc diễn thuyết đó, tôi đã lầm lỡ không thể tha thứ được: tôi đã nói cô ấy sanh trưởng tại Concord, miền New Hampshire. Thiệt là bậy và ngu quá. Tôi xin lỗi bà và cám ơn bà đã mất công viết thư chỉ bảo cho tôi”.

Bà ấy: “Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Bữa đó, tôi đã mất hết điềm tĩnh, xin ông thứ lỗi cho”.

Tôi: – “Thưa không ạ, chính tôi phải xin lỗi bà chứ. Một đứa con nít ban sơ học cũng không bao giờ lầm lẫn như vậy. Tôi đã nhận lỗi của tôi ở trên máy truyền thanh rồi, nhưng tôi muốn thưa riêng với bà rằng tôi ân hận về lỗi đó lắm”.

Bà ấy: “Tôi quê quán ở Concord. Gia đình tôi có việc làm lâu trong chánh phủ ở miền Messachusetts cho nên tôi lấy làm vẻ vang về quê hương tôi lắm. Khi nghe ông nói cô May Alcott sanh trưởng ở miền New Hampshire, tôi buồn lắm… Nhưng tôi thú rằng nhớ lại bức thư đó tôi xấu hổ lắm”.

Tôi: – “Thưa bà, xin bà tin rằng tôi ân hận hơn bà vô cùng. Lỗi của tôi không làm thiệt chút chi cho miền Messachusetts, mà làm cho tôi xấu hổ vô cùng. Thiệt hiếm thấy được một người trong giới của bà, có học thức như bà lại chịu khó viết thư chỉ bảo cho những diễn giả trước máy truyền thanh; tôi mong rằng bà sẽ có lòng tốt để ý tới những bài diễn thuyết sau này của tôi nữa…”.

Như vậy, tôi xét theo quan điểm bà ta và xin lỗi bà thì bà ta cũng xét theo quan điểm của tôi và xin lỗi tôi liền. Tôi được cái vui là đã tự chủ được mình, đã dùng phép lịch sự để đáp lại một bức thư thô lỗ. Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao…?

Ông Sol Hurock có lẽ là người bầu hát nổi danh nhất ở Mỹ. Trong hai chục năm, ông điều khiển những đào kép nổi tiếng. Ông thấy rằng họ có chỗ này đặc biệt nhất là lúc nào cũng cần được người khác khen, khuyến khích và chú trọng tới họ, cả trong những tật lố lăng nhất của họ. Trong ba năm trời, ông giữ được trong gánh hát của ông Chaliapine, một danh ca đã làm cho các khán giả sang trọng ở rạp Metropoitan Opéra phải say mê về giọng trầm trầm tuyệt thú của va. Nhưng “con ngựa bất kham” đó đã làm cho ông bầu phải bao phen bứt đầu bứt óc. Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức “khó chịu”, hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội.

Chẳng hạn tối nào va phải ca, thì trưa hôm đó va kêu điện thoại, nói với ông Hurock: “Không êm rồi, ông Sol ơi. Cuống họng tôi như cái bàn nạo dừa. Không thể nào ca tối nay được đâu!”. Bạn tưởng ông Hurock tranh biện với va sao? Không, ông đã biết từ lâu rằng dùng lối đó với đào kép không được.

Ông chạy ngay lại khách sạn của Chaliapine và gặp mặt, ông than thở, giọng thành thật, não nùng: “Đáng tiếc cho em quá! Thiệt đáng tiếc! Tất nhiên là em ca không được rồi. Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2.000 mỹ kim, nhưng so sánh với tiếng vang lừng của em, sự thiệt thòi đó có là bao!”.

Chaliapine thở dài nói: “Ông ráng đợi chút nữa trở lại coi… Phải, độ năm giờ, ông trở lại, may ra tôi có khá hơn không”.

Năm giờ, ông Hurock trở lại, vẫn có vẻ âu sầu lắm. Ông lại cố nài xóa bỏ giao kèo và Chaliapine lại thở dài nói: “Này, thôi chút nữa ông trở lại xem sao. Có lẽ nó sẽ khá hơn”.

Bảy giờ rưỡi; và chịu ca với… điều kiện là ông bầu phải báo trước cho công chúng hay rằng va vì bị cảm mạo, nên không được tốt giọng như thường ngày. Ông Hurock hứa làm như va muốn, và sau cùng dắt con “ngựa con bất kham” đó ra sân khấu để được hoan hô như vũ bão như mọi tối.

Một nhà tâm lý trứ danh nói: “Hết thảy chúng ta đều cần thiện cảm, như được người khác khen, hoặc khuyến khích, hoặc an ủi. Em bé đứt tay hay u đầu, vội vàng chạy lại chìa ra cho người lớn thấy, có khi lại tự va đầu vào cái gì cho u lên để được người lớn thương hại vuốt ve. Người lớn thì kể lể dài dòng những tai nạn, bệnh tật của mình và nhất là những chi tiết trong lúc bị mổ xẻ. Những tai họa đó có thiệt hay tưởng tượng cũng vậy, loài người bao giờ cũng thích được người khác thương tới mình:

Vậy muốn cho người khác theo ý mình, ta nên:

“Tỏ rằng ta có nhiều thiện cảm với những ý tưởng cùng ước vọng của họ”.

Đó là quy tắc thứ chín.

NGUYÊN TẮC 9: "TỎ Ý THIỆN CẢM VỚI ƯỚC VỌNG CỦA ĐỐI PHƯƠNG"

(Hãy mua sách giấy Đắc nhân tâm (bản dịch của Nguyễn Hến Lê), tại cửa hàng gần nhất hoặc đặt hàng online qua bizbooks.vn để có những cảm nhận phong phú nhất)

Thuvienxuan st

 

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

Tóm tắt sách Đắc nhân tâm của Dale Carnegie


Đắc nhân tâm (How to Win Friends and Influence People) được viết bởi tác giả Dale Carnegie là cuốn bán chạy nhất đầu tiên thuộc thể loại self-help, xuất bản lần đầu vào năm 1936, 15 triệu bản copy đã được bán trên toàn thế giới. Thông điệp mà tác giả gửi tới cho chúng ta rất dể hiểu, có thể được tóm tắt cuốn sách trong một câu như sau “hãy đối xử với người khác theo cách mà bạn muốn mọi người đồi xử với mình”


Nghệ Thuật Ứng Xử Căn Bản


1, Không nói xấu ai và nói tất cả cái tốt mà bạn biết của tất cả mọi người.

Con người sẽ phản ứng rất tồi tệ nếu bạn nói điều gì đó không tốt về họ, cho nên đừng bao giờ nói về cái xấu của người khác, không nói trước mặt cũng không nói sau lưng, đặc biệt là không bao giờ nói xấu sau lưng!.

2, Hãy nói “cảm ơn”. Hãy nói “cảm ơn” một cách chân thành để thể hiện sự quan tâm, đánh giá cao của bạn đối với người khác.

3, Hãy nói về những thứ người khác muốn và làm cho họ thỏa nguyện được điều đó. Ví dụ: Bán cho khách hàng một cuốn sách thì nói sau khi đọc nó sẽ được gì chứ không nói sau khi bán được cuốn sách này tôi sẽ lời được 10$.


Cách Tạo Thiện Cảm


1, Thành thật quan tâm đến người khác.

Hãy quan tâm đến người khác một cách chân thành, thể hiện rằng mình thích họ, nhớ những thứ quan trọng về họ.

2, Hãy mỉn cười.

Một nụ cười niềm nở tự đáy lòng có thể thay cho lời nói: “Tôi thật sự quý mến bạn!” hay “tôi thực sự rất vui khi gặp bạn vì bạn làm tôi hạnh phúc”.

3, Nhớ tên những người mình gặp.

Nhớ tên ngừoi mình gặp và sử dụng nó khi nói chuyện, tên của một người là lời nói ngọt ngào nhất mà họ muốn nghe.

4, Hãy là một người biết lắng nghe.

Muốn có tài ăn nói thì phải biết lắng nghe, muốn người khác quan tâm đến bạn hãy quan tâm đến họ trước, hỏi những câu hỏi họ thích trả lời, khuyến khích họ nói về chính họ và thành tích của họ.

5, Tìm hiểu về những thứ người khác thích và khi nói chuyện hãy nói về cái đó.

6, Làm cho người khác cảm thấy họ là người quan trọng.

Ham muốn được tỏ ra mình là người quan trọng cũng mạnh mẽ như ham muốn uống nước, hít thở không khí. Hãy tìm hiểu những cái đặc biệt của họ, thật lòng đánh giá cao về cái đó và họ sẽ lắng nghe bạn hàng tiếng đồng hồ.


Hướng Người Khác Theo Hướng Suy Nghĩ Của Bạn


1, Đừng tranh cải (cách tránh tranh cãi hay nhất là đừng để nó xẩy ra).

Kết quả của một cuộc tranh cãi là cả hai đều thua, khi thấy đối phương nổi cáu thì hãy kết thúc bằng một câu nói vui.

2, Đừng bao giờ nói “anh/chị sai rồi”.

Rất khó để một người tự nhận ra rằng mình đã sai và còn khó hơn nữa nếu như họ phải thừa nhận điều đó với người khác.

3, Nếu bạn biết mình đã sai, hãy thừa nhận điều đó.

Hãy luôn sẳn sàng thừa nhận rằng mình đã sai, hãy nghĩ liệu mình có sai không ngay cả khi bạn nghĩ là bạn không sai gì cả.

4,Luôn bắt đầu bằng một thái độ thân thiện.
Trong cơn tức giận mà ta có thể tút mọi bực tức vào người gây ra thì chắc là ta sẽ hả hê rất nhiều, nhưng còn đối phương thì sao? Đối xử nhẹ nhàng đối với mọi người là cách tốt nhất để bạn nhận được sự đồng cảm, tình yêu thương của họ.

5, Hỏi những câu hỏi khiến người khác nói “vâng” hoặc “đúng vậy” ngay lập tức.

Hỏi những câu hỏi mà người đối diện buộc phải tán thành, dẫn dắt họ đi từ thừa nhận này đến thừa nhận khác, cho đến khi họ “tự nguyện đồng ý” theo ý kiến mà có thể họ sẽ bác bỏ kịch liệt nếu nói ra thẳng.

6, Hãy để người khác nói nhiều hơn, để họ thấy họ có tài hơn mình.

Lắng nghe và đừng ngắt lời, muốn có kẻ thù thì hãy tự đề cao mình, còn muốn có bạn thì hãy đặt mình thấp hơn.

7, Để người khác thấy rằng ý tưởng là của họ.

Mọi người thường làm theo ý mình chứ không ai muốn hành động theo sai bảo của người khác, khi đưa ra lời gợi ý làm việc gì hay ý tưởng gì, hãy làm cho họ thấy ý tưởng là của chính họ.

8, Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.
Đừng lên cái cái sai của người khác, thay vào đó ta có thể tìm cách hiểu họ. Tự nhủ lòng mình “Mình sẽ cảm thấy như thế nào, sẽ phản ứng như thế nào nếu ở vào hoàn cảnh của người ấy”. Chỉ những người phi thường, khôn ngoan, bao dung mới có thể đi theo cách này.

9, ¾ còn người thèm khát sự đồng cảm.

Hãy cho họ sự đồng cảm và họ sẽ yêu mến bạn, hãy nói câu “nếu trong hoàn cảnh đó tôi cũng làm như vậy” khi cần thiết.

10, Khơi gợi sự cao thượng.

Nếu bạn chỉ luôn chú ý vào mặt xấu của một ai đó, điều đó sẽ làm cho người anh ta ngày càng tồi tệ hơn, và nếu bạn khuyến khích anh ta vươn tới những điều tốt, anh ta nhất định sẽ làm được.

11, Trình bày vấn đề một cách sinh động.

Một ý kiến được diễn tả sinh động sẽ dễ thu hút sự chú ý, và làm người nghe cảm nhận được trí truệ tinh tế của người nói.

12, Khơi gợi tinh thần vượt lên thử thách.

Mọi người đều muốn có cơ hội để thử sức, thể hiện, cơ hội để chứng minh giá trị thực của mình, hãy cho họ những cơ hội đó.


Làm chủ cuộc nói chuyện


1, Khen ngợi trước khi phê bình.
khen ngợi trước khi góp ý cũng giống như tiêm thuốc tê trước khi nhổ răng, nó giúp bệnh nhân khỏi đau đơn khi nhổ răng, mọi người đều phải nhớ điều này.

2, Góp ý sai lầm của người khác một cách gián tiếp. Con người ai cũng có sự kiêu hảnh tự nhiên, nói thẳng sai lầm của người khác la đang động đến sự kiêu hảnh đó.

3, Nhìn nhận sai lầm của bản thân trước khi phê bình người khác.

4, Gợi ý, thay vì ra lệnh.

Đừng nói “Hãy làm thế này” mà hãy nói “Có lẽ chúng ta làm theo cách này sẽ tốt hơn”,
cố gắng đừng làm người khác bị tổn thương, dù chỉ là một câu nói đùa.

5, Thật lòng khen ngợi sự tiến bộ, dù là nhỏ nhất ở người khác.

6, Tìm nhìn thấy những cái tốt của người khác mà không ai nhìn thấy và nói với họ.

7, Khuyến khích, mở đường cho người khác sửa chữa lỗi lầm.

8, Tôn vinh người khác, làm cho họ vui vẻ thực hiện đề nghị của bạn.


Gợi ý một điều gì đó khéo léo để người khác thực hiện là cả một nghệ thuật. Nếu chúng ta kiên trì rèn luyện và có sự quan tâm chân thành đền người khác, chúng ta sẽ làm được.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

Một số sách hay nên đọc nhiều lần trong đời

Dưới đây là tuyển tập những quyển sách hay nên đọc một lần trong đời. Nội dung sách rất đa dạng từ sách kinh doanh, kỹ năng cho đến những quyển sách văn học kinh điển đã được bạn đọc yêu mến bình chọn.

13 Nguyên Tắc Nghĩ Giàu Làm Giàu



 13 Nguyên Tắc Nghĩ Giàu Làm Giàu là cuốn sách “chỉ dẫn” duy nhất chỉ ra những nguồn lực bạn phải có để thành công. Cuốn sách sẽ giúp bạn trở nên giàu có, làm giàu thêm cho cuộc sống của bạn trên tất cả các phương diện của cuộc sống chứ không chỉ về tài chính và vật chất. Mặc dù những thông điệp trong cuốn sách được viết ra từ rất lâu nhưng vẫn mang tính “thời đại”. Ông đã bàn về những quan niệm như quản lý nhóm, dịch vụ chăm sóc khách hàng hoàn hảo, những công cụ hữu hình, trí tuệ tập thể và mục tiêu cần được viết ra trước khi hành động.

Tư Duy Như Một Kẻ Lập Dị



Mọi người thường có xu hướng suy nghĩ và hành động theo đám đông, do vậy với những vấn đề quan trọng, chúng ta thường phải hỏi xin lời khuyên từ bạn bè, đồng nghiệp và người thân. Điều này đương nhiên không có hại trong ngắn hạn. Thế nhưng về lâu về dài việc hỏi ý kiến những người xung quanh sẽ dẫn bạn đi theo lối mòn đã mở sẵn, một tư duy kém đổi mới mà nếu tự suy ngẫm, theo một hướng khác hơn, đột phá hơn, lập dị hơn, bạn sẽ mở ra một hướng giải quyết thông minh hơn và khôn ngoan hơn.Trong cuốn sách Tư duy như một kẻ lập dị, Steve D.Levitt & Steph J.Dubner, đồng tác giả của hai cuốn sách vô cùng lý thú pha chút hóm hỉnh Kinh tế học hài hước và Siêu kinh tế học hài hước, sẽ một lần nữa dùng lối văn phong phá cách của mình để “mở khóa tư duy” của độc giả. Xin nhắc lại đây không phải là một cuốn sách hài hước, đơn giản chỉ là để giải trí, mà ngoài những yếu tố, những ví dụ vui nhộn, hai tác giả này còn muốn người đọc có được một thái độ tích cực hơn với những gì bất ngờ xảy đến, hãy luôn thoát khỏi lối mòn và trang bị cho mình những cách giải thích đơn giản nhất có thể.

Chiến Binh Cầu Vồng


Quyền được học hành là một trong những quyền cơ bản của con người. Thế nhưng vẫn có những hoàn cảnh khó khăn đến nỗi học hành chỉ có thể là ước mơ. Trong Chiến Binh Cầu Vồng, bạn sẽ bắt gặp những hoàn cảnh như thế của 10 đứa trẻ ham học tuy nghèo đói, 1 người cha nghèo khổ đánh cá gồng gánh hàng chục miệng ăn nhưng vấn quyết tâm cho con trai đi học, 1 thầy hiệu trưởng có tâm với nghề, 1 cô giáo đấu tranh giữ lại ngôi trường bé nhỏ xập xệ.Nhưng sự thật đôi khi nghiệt ngã và diễn biến khó ngờ, dù đã rất nổ lực để đi học, thoát nghèo, để thực hiện ước mơ trở thành nhà toán học, nhưng Lintang vẫn không tránh khỏi số phận của cái nghèo. Thực tế cuộc sống ác nghiệt đến mức bóp tan tành và vùi dập giấc mơ của 1 đứa trẻ. Chấp nhận là chấp nhận thế nào???

Người Giàu Có Nhất Thành Babylon


Trước mắt bạn, tương lai đang trải rộng con đường dẫn tới những miền đất xa xôi đầy hứa hẹn. Trên con đường đó, bạn háo hức, mong muốn thực hiện nhiều ước mơ, dự định, khát khao… của riêng mình.Để những nguyện vọng của mình được thực hiện, ít nhất bạn phải thành công về mặt tiền bạc. Quyển sách này sẽ giúp bạn biết cách vận dụng những nguyên lý quan trọng để phát triển tài chính. Hãy để cuốn sách dẫn dắt bạn đi từ một hoàn cảnh khó khăn, tiêu biểu là một cái túi lép xẹp, đến một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc, tiêu biểu là một túi tiền căng phồng, sung túc.
Khi nói đến tiền bạc, chúng ta thường đề cập đến quy luật trọng trường và nó luôn phổ quát và bất biến trong mọi trường hợp. Trải qua thời gian dài và phát triển, quy luật này đã được trải nghiệm và đúc rút thành những bí quyết không chỉ đảm bảo cho bạn một túi tiền đầy, mà còn giúp cho bạn có một cuộc sống cân bằng để có thể phát triển mỹ mãn hơn những tiềm năng của bản thân trong các lĩnh vực khác của cuộc sống. Bởi trên thực tế, không ai có thể phủ nhận rằng sự dồi dào về vật chất có thể làm cho đời sống con người trở nên tốt đẹp hơn. Riêng trong lĩnh vực kinh doanh, sức mạnh tài chính là phương tiện chủ yếu để đo lường mức độ thành đạt của các doanh nhân.
Ngày nay, tiền bạc vẫn có những ảnh hưởng lớn đối với cuộc sống con người, cũng giống như cách đây năm ngàn năm nó đã chi phối mạnh mẽ cuộc sống của cư dân vương quốc Babylon, thúc đẩy họ tìm hiểu và nắm bắt các quy luật tạo ra tiền, nhằm có được một cuộc sống sung túc và sang trọng bậc nhất.
Những trang sách này sẽ đưa chúng ta trở lại vương quốc Babylon cổ đại, cái nôi nuôi dưỡng những nguyên lý cơ bản về tài chính mà giờ đây con người hiện đại đã kế thừa và vận dụng trên toàn thế giới.

Suối Nguồn


“… Trong lịch sử nhân loại, hiếm thấy ai phát biểu quan điểm này về con người. Ngày nay, quan điểm này hầu như không tồn tại. Tuy nhiên, chính quan điểm này – dù tồn tại ở các cấp độ khác nhau của sự khao khát, ao ước, đam mê và hoang mang đau khổ – là quan điểm khởi đầu cuộc sống của những người ưu tú nhất của nhân loại. Đối với đa số họ, đây thậm chí không phải là một quan điểm rõ ràng mà chỉ là một cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt, nó được tạo thành từ những nỗi đau trần trụi và từ niềm hạnh phúc không thể diễn tả nổi. Nó là cảm giác về một kỳ vọng lớn, rằng cuộc sống của một người là quan trọng, rằng những thành tựu lớn lao có thể nằm trong khả năng, và rằng những điều vĩ đại còn nằm phía trước.Bản chất của con người – và của bất cứ sinh vật nào – không phải là đầu hàng, hoặc phỉ nhổ và nguyền rủa sự tồn tại của mình; điều ấy thực ra đòi hỏi cả một quá trình suy đồi mà tốc độ của nó tuỳ thuộc mỗi người. Một vài người đầu hàng vào lần đầu tiên tiếp xúc với áp lực; một vài người mặc nhiên đầu hàng; một số khác đi xuống từ từ và cứ thế mất dần ngọn lửa mà chính họ cũng không hề nhận ra nó đã tàn lụi như thế nào. Sau đó, tất cả biến mất trong cái đầm lầy khổng lồ gồm những người già cỗi, những người rao giảng rằng trưởng thành bao hàm việc chối bỏ chính kiến, rằng sự ổn định bao hàm việc chối bỏ những giá trị riêng, và rằng sống thực tế có nghĩa là phải gạt bỏ sự tồn tại. Chỉ một số ít người kiên quyết không đầu hàng và tiếp tục tiến lên; họ biết rằng không thể phản bội ngọn lửa kia; họ học cách nuôi dưỡng nó, cho nó hình hài, mục đích và sự sống… Tóm lại, dù tương lai mỗi người khác nhau, ở vào thời điểm bắt đầu cuộc sống, nhân loại luôn tìm kiếm một hình ảnh cao cả về bản chất con người cũng như về cuộc sống.
Có rất ít cột chỉ đường trong cuộc tìm kiếm này. Suối nguồn là một trong những cột chỉ đường đó. Đây chính là một trong những lý do cơ bản nhất khiến cho suối nguồn có sức hấp dẫn lâu dài; nó tái khẳng định tinh thần của tuổi trẻ, nó tuyên bố về chiến thắng của con người, nó chỉ ra người ta có thể làm được những gì…”.

Đừng Bao Giờ Đi Ăn Một Mình


 Bạn mong muốn đi tắt đón đầu? Bạn muốn vững bước đến thành công? Công thức để làm được điều này, theo lời bậc thầy về kết nối là Keith Ferrazzi, chính là phải biết làm quen với mọi người. Ferrazzi đã khám phá từ khi còn trẻ rằng điểm khác biệt của những người thành công rực rỡ chính là cách họ vận dụng quyền năng của những mối quan hệ – để mọi người cùng thắng.Trong quyển sách Đừng bao giờ đi ăn một mình, Ferrazzi chỉ ra từng bước cách thức – và lý do – mà chính ông đã áp dụng để kết nối với hàng ngàn người là đồng nghiệp, bạn bè có tên trong số danh bạ, những người ông đã giúp đỡ và ngược lại cũng sẵn sàng giúp đỡ ông.

Đi Tìm Lẽ Sống



Trước hết, đây là quyển sách viết về sự sinh tồn. Giống như nhiều người Do Thái sinh sống tại Đức và Đông Âu khi ấy, vốn nghĩ rằng mình sẽ được an toàn trong những năm 1930, Frankl đã trải qua khoảng thời gian chịu nhiều nghiệt ngã trong trại tập trung và trại hủy diệt của Đức quốc xã. Điều kỳ diệu là ông đã sống sót, cụm từ “thép đã tôi thế đấy” có thể lột tả chính xác trường hợp này. Nhưng trong Đi tìm lẽ sống, tác giả ít đề cập đến những khó nhọc, đau thương, mất mát mà ông đã trải qua, thay vào đó ông viết về những nguồn sức mạnh đã giúp ông tồn tại.Ông chua xót kể về những tù nhân đã đầu hàng cuộc sống, mất hết hy vọng ở tương lai và chắc hẳn là những người đầu tiên sẽ chết. Ít người chết vì thiếu thức ăn và thuốc men, mà phần lớn họ chết vì thiếu hy vọng, thiếu một lẽ sống. Ngược lại, Frankl đã nuôi giữ hy vọng để giữ cho mình sống sót bằng cách nghĩ về người vợ của mình và trông chờ ngày gặp lại nàng. Ông còn mơ ước sau chiến tranh sẽ được thuyết giảng về các bài học tâm lý ông đã học được từ trại tập trung Auschwitz. Rõ ràng có nhiều tù nhân khao khát được sống đã chết, một số chết vì bệnh, một số chết vì bị hỏa thiêu. Trong tập sách này, Frankl tập trung lý giải nguyên nhân vì sao có những người đã sống sót trong trại tập trung của phát xít Đức hơn là đưa ra lời giải thích cho câu hỏi vì sao phần lớn trong số họ đã không bao giờ trở về nữa.
Nhiệm vụ lớn lao nhất của mỗi người là tìm ra ý nghĩa trong cuộc sống của mình. Frankl đã nhìn thấy ba nguồn ý nghĩa cơ bản của đời người: thành tựu trong công việc, sự quan tâm chăm sóc đối với những người thân yêu và lòng can đảm khi đối mặt với những thời khắc gay go của cuộc sống. Đau khổ tự bản thân nó không có ý nghĩa gì cả, chính cách phản ứng của chúng ta mới khoác lên cho chúng ý nghĩa. Frankl đã viết rằng một người “có thể giữ vững lòng quả cảm, phẩm giá và sự bao dung, hoặc người ấy có thể quên mất phẩm giá của con người và tự đặt mình ngang hàng loài cầm thú trong cuộc đấu tranh khắc nghiệt để sinh tồn”. Ông thừa nhận rằng chỉ có một số ít tù nhân của Đức quốc xã là có thể giữ được những phẩm chất ấy, nhưng “chỉ cần một ví dụ như thế cũng đủ chứng minh rằng sức mạnh bên trong của con người có thể đưa người ấy vượt lên số phận nghiệt ngã của mình”.

Quốc Gia Khởi Nghiệp



Ngày nay, Israel là một trong những quốc gia có nền kinh tế phát triển nhất thế giới và có lĩnh vực công nghệ phát triển  không hề thua kém Thung lũng Silicon của Hoa Kỳ. “Quốc gia khởi nghiệp” được xuất bản với hy vọng sẽ đem đến cho độc giả những bài học về khởi nghiệp của một quốc gia luôn có nền kinh tế phát triển sôi động, con người thì luôn hướng đến sự cách tân và hướng đến một tương lai tươi sáng hơn.
“Quốc gia khởi nghiệp” là câu chuyện viết về sự phát triển thần kỳ của nền kinh tế Israel từ lúc lập quốc cho đến khi trở thành quốc gia có nền công nghệ hàng đầu thế giới. Quyển sách này có thể trả lời cho những thắc mắc làm thế nào một đất nước nhỏ bé lại có thể tồn tại giữa sự thù địch của các quốc gia lân cận, đối phó với những cuộc chiến giữ vững bờ cõi mà vẫn tạo ra sự sáng tạo vượt bậc trong các lĩnh vực công nghệ, quân sự và dân sự.

Bắt Trẻ Đồng Xanh



Bắt Trẻ Đồng Xanh là tiểu thuyết của nhà văn Mỹ J.D.Salinger. Tác phẩm kể lại câu chuyện của nhân vật chính, Holden Caulfield, trong những ngày cậu ở thành phố New York sau khi bị đuổi học khỏi trường dự bị đại học Pencey Prep.Bắt Trẻ Đồng Xanh đã mượn suy nghĩ của một chàng trai trẻ để nhìn về cuộc sống một cách hài hước và thông minh. Ngôn từ đơn giản, đôi khi rất thô tục thể hiện con người nhân vật, cuốn sách đi vào lòng người bởi những triết lý giản đơn vẫn đang hiện hữu từng ngày trong cuộc sống. Và rồi sẽ đọng lại trong lòng người đọc một ý nghĩ tưởng như đã quên mất từ lâu: Mình là chính mình.

Phi Lý Trí


Ai cũng có khi “phi lý trí”Bạn sẵn sàng rút 2 nghìn đồng cho một người ăn mày nghèo khổ trên đường. Nhưng cũng chính bạn lại cò kè từng 2 nghìn bạc với bà đồng nát khi bán mớ báo cũ trong nhà.
Bạn sẵn sàng bỏ ra 10 triệu để chụp bộ ảnh cưới thật đẹp mà chỉ xem một vài lần rồi cất vào tủ. Nhưng chắc chắn bạn sẽ rất cân nhắc và suy tính cẩn thận khi quyết định mua một chiếc máy ảnh với giá 10 triệu trong khi bạn có thể dùng nó nhiều năm liền.
Bạn cảm thấy một món ăn ngon hơn khi có người khác bỗng khen rằng ngon đấy (cho dù có khi món ăn đó cũng không ngon đến vậy). Bạn cảm thấy mình nhỏ bé hơn, khúm núm hơn khi có dịp nói chuyện với một người nổi tiếng cho dù có khi anh ta cũng chẳng hơn gì bạn xét về cả hình thức lẫn trí tuệ. Vân vân và vân vân
Nhưng không chỉ bạn phi lý, tất cả chúng ta đều luôn phi lý. Và không chỉ trong chuyện tình cảm, mọi quyết định trong mọi lĩnh vực chúng ta đều phi lý. Và không chỉ một vài lần, chúng ta liên tục phi lý, phi lý có hệ thống, phi lý có thể dự đoán được.
Các doanh nhân lắm tiền nhiều của vẫn mua những bức họa chỉ đáng vài triệu với giá vài chục thậm chí vài trăm triệu chỉ để “có” nó. Những nhà đầu tư vẫn mua các cổ phiếu của những công ty “phọt phẹt” với cái giá cao ngất trời chỉ vì những người khác cũng đang làm thế, trong khi giá của nó chỉ vài tháng trước ở mức thấp không tin nổi thì chẳng ai đoái hoài.
Nhiều người bệnh đã cảm thấy đỡ mặc dù bác sỹ chỉ cho họ uống thuốc giả vờ hoặc phẫu thuật giả vờ để trấn an tâm lý. Con người nhìn chung vẫn phi lý trí một cách dễ đoán định như vậy.
Nhà kinh tế học hành vi của trường MIT đã chỉ ra điều đó trong cuốn sách mới của ông: Phi lý trí. Trong đó, Dan Ariely đã tiến hành nhiều khảo sát hành vi kỳ lạ để chứng minh cho các quan điểm của mình. Ông cho rằng sở dĩ chúng ta luôn phi lý trí bởi một số các tác động nhất định như: quy luật tương đối, quy tắc xã hội, sự hưng phấn…
Mỗi chương trong cuốn sách, tác giả dành để mô tả một tác động như thế bằng nhiều thí nghiệm khác nhau.

Ông Già Và Biển Cả



 Ông già và Biển cả là truyện ngắn dạng viễn tưởng cuối cùng được viết bởi Hemingway. Đây cũng là tác phẩm nổi tiếng và là một trong những đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của nhà văn. Tác phẩm này đoạt giải Pulitzer cho tác phẩm hư cấu năm 1953. Nó cũng góp phần quan trọng để nhà văn được nhận Giải Nobel văn học năm 1954.Trong tác phẩm này, ông đã triệt để dùng nguyên lý mà ông gọi là “tảng băng trôi”, chỉ mô tả một phần nổi còn lại bảy phần chìm, khi mô tả sức mạnh của con cá, sự chênh lệch về lực lượng, về cuộc chiến đấu không cân sức giữa con cá hung dữ với ông già. Tác phẩm ca ngợi niềm tin, sức lao động và khát vọng của con người.

Đắc Nhân Tâm



Đắc nhân tâm – How to win friends and Influence People của Dale Carnegie là quyển sách nổi tiếng nhất, bán chạy nhất và có tầm ảnh hưởng nhất của mọi thời đại. Tác phẩm đã được chuyển ngữ sang hầu hết các thứ tiếng trên thế giới và có mặt ở hàng trăm quốc gia. Đây là quyển sách duy nhất về thể loại self-help liên tục đứng đầu danh mục sách bán chạy nhất (best-selling Books) do báo The New York Times bình chọn suốt 10 năm liền. Riêng bản tiếng Anh của sách đã bán được hơn 15 triệu bản trên thế giới. Tác phẩm có sức lan toả vô cùng rộng lớn – dù bạn đi đến bất cứ đâu, bất kỳ quốc gia nào cũng đều có thể nhìn thấy. Tác phẩm được đánh giá là quyển sách đầu tiên và hay nhất, có ảnh hưởng làm thay đổi cuộc đời của hàng triệu người trên thế giới.Không còn nữa khái niệm giới hạn Đắc Nhân Tâm là nghệ thuật thu phục lòng người, là làm cho tất cả mọi người yêu mến mình. Đắc nhân tâm và cái Tài trong mỗi người chúng ta. Đắc Nhân Tâm trong ý nghĩa đó cần được thụ đắc bằng sự hiểu rõ bản thân, thành thật với chính mình, hiểu biết và quan tâm đến những người xung quanh để nhìn ra và khơi gợi những tiềm năng ẩn khuất nơi họ, giúp họ phát triển lên một tầm cao mới. Đây chính là nghệ thuật cao nhất về con người và chính là ý nghĩa sâu sắc nhất đúc kết từ những nguyên tắc vàng của Dale Carnegie.
Đắc nhắn tâm là cuốn sách “Đầu tiên và hay nhất mọi thời đại về nghệ thuật giao tiếp và ứng xử”, đã từng mang đến thành công và hạnh phúc cho hàng triệu người trên khắp thế giới.

Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối


Liệu những con đường ta qua thời tuổi trẻ có thực sự là đường vòng? Hay chỉ đơn giản là một đường thẳng, dẫn về phía nội tâm? Tuổi trẻ là một khối dồn nén. Nó có sức phá hoại đến nỗi, vào một thời điểm những tưởng đã quay lưng với cuộc đời, ta chợt nhìn lại và thấy vần vũ quanh mình những gương mặt, mối tình, những lần gặp gỡ, các cảm xúc chân thực và sống động như dao cứa.Cuốn tiểu thuyết mỏng của Patrick Modiano, khôi nguyên giải Nobel văn chương 2014, được chia thành nhiều giọng kể: một cựu sinh viên trường mỏ, một thám tử chuyên nghiệp, nữ nhân vật chính và Roland-người tình. Từng người kể chuyện tiến vào những vùng của bóng râm. Câu chuyện mở ra bằng việc Jacqueline Delanque, tên thường gọi là Louki, biến mất khỏi cuộc hôn nhân, rong ruổi ở Paris và để lại sau lưng một tấm màn bí ẩn, thêu dệt xung quanh một nhóm bạn vốn là khách quen ở quán cà phê Le Condé.

Thế Giới Phẳng





Chúng ta đã quen với những tác phẩm kinh điển trong văn học, nghệ thuật nhưng “Thế Giới Phẳng”, theo tôi là một tác phẩm kinh điển về thế kỷ 21 trong lĩnh vực kinh tế, chính trị và sự vận động của thế giới. Đây không phải là một cuốn sách lịch sử thế giới mà là một tác phẩm hoành tráng về thế giới trong thế kỷ 21, thế kỷ của bùng nổ công nghệ số và xu hướng toàn cầu hóa. Tác giả đã làm phẳng thế giới khi bỏ qua những rào cản về địa giới, văn hóa, tôn giáo… để nói về một thế giới với những vấn đề chung, những cơ hội và thách thức của các quốc gia, của toàn thế giới. Để từ đó từng quốc gia, doanh nghiệp, tổ chức và các cá nhân có thể nhìn thấy cơ hội và thách thức của riêng mình. Với nhiều năm làm nhà báo cho một trong những tờ báo lớn nhất thế giới New York Times, Thomas L. Friedman đã cho người đọc những sự kiện, những thông tin, những số liệu mà không dễ gì có được và không phải ai cũng có thể tiếp cận được. Điều đó chỉ có thể đến từ những nhà báo kỳ cựu như Friedman, một nhà báo lớn với 3 giải thưởng Publizer. Cuốn sách tuy khá dày, hơn 700 trang, nhưng nếu bạn thực sự quan tâm đến thế giới, quan tâm đến sự vận động của xã hội loài người trên hành tinh này thì cuốn sách như một dòng chảy đưa bạn qua nhiều góc nhìn khác nhau, qua nhiều vấn đề to lớn khác nhau của thế giới. Trong đó, nổi bật là xu hướng Toàn Cầu Hóa và vai trò địa chính trị của từng quốc gia trong sự bùng nổ không ngừng của thế giới về mọi mặt.Đặt giả thuyết nếu chỉ còn đủ tiền để mua một cuốn sách để biết về thế giới này trong thời gian ngắn nhất thì tôi khuyên bạn hãy đọc Thế giới phẳng. Thomas Friedman là nhà báo tài năng bậc nhất mà tôi từng biết. Để viết một cuốn sách như thế này, không biết ông đã phải đi bao nhiêu nơi, gặp bao nhiều người, đọc bao nhiêu sách, nghiên cứu bao nhiêu thời gian. Mỗi trang sách của ông chứa đầy thông tin, vừa mở rộng tầm mắt, vừa đánh giá, lý luận. Đọc Thế giới phẳng, tôi đâm lo sợ, lo sợ rằng Thế giới này quá khác mình tưởng tượng, lo sợ thế giới thay đổi quá nhanh và bị làm phẳng quá nhanh, lo sợ những gì mình học ở trường đại học chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Đọc Thế giới phẳng để choáng ngợp và lo sợ. Một thầy giáo ở trường tôi đã dành hẳn một tiết học để nói về Thế giới phẳng, và nó quả là giáo trình tuyệt vời nhất cho bất kì ai muốn theo kịp với thế giới hiện đại.

Hai số phận



“Hai số phận” là một cuốn tiểu thuyết được sáng tác vào năm 1979 bởi nhà văn người Anh Jeffrey Archer. Tựa đề gốc của sách là “Kane and Abel” – một phép chơi chữ dựa trên hai cái tên xuất hiện trong Kinh Thánh Cựu Ước là Cain và Abel.Cuốn sách là một câu chuyện kể về hai người có số phận khác nhau. Họ không có điểm gì giống nhau cả ngoại trừ việc sinh ra vào cùng một thời điểm (18/04/1906) và có một lòng quyết tâm để đạt được thành công trong cuộc sống. William Lowell Kane là một người mạnh mẽ và giàu có trong khi đó Abel Rosnovski (tên ban đầu là Wladek Koskiewicz) là một người gốc Ba Lan phải đấu tranh từ lúc sinh ra và lớn lên cùng với những người nghèo khổ, cuối cùng di cư đến Hoa Kỳ. Cuộc đời của hai con người này đã trải qua biết bao thăng trầm, biến cố để cuối cùng nhận ra sự tồn tại của nhau.

Tỷ Phú Bán Giày



Tỷ Phú Bán Giày, cuốn sách bán chạy nhất trên trang Amazon.com, xếp thứ 1 trong các sách về Dịch vụ khách hàng; xếp thứ 5 trong các sách về Marketing và Bán hàng; và xếp thứ 7 trong các sách về Quản lý. Cuốn sách là một câu chuyện về một doanh nghiệp thành công, trong đó, Tony Hseih chia sẻ những bài học kinh doanh khác nhau mà ông đã học được trong cuộc đời, từ một quầy bán nước chanh và cửa hàng bán pizza cho tới LinkExchange, Zappos.Với Tỷ Phú Bán Giày, người đọc sẽ nhận được cảm hứng, nhiệt tình và cả một chút điên rồ cho những ý tưởng kinh doanh mà nghe qua tưởng như rất liều mạng. Nhưng với Zappos, Tony Hsieh đã tạo dựng được một thương hiệu về “văn hóa công ty” – chìa khóa thành công để theo đuổi một môi trường làm việc năng động và những dịch vụ xuất sắc.

Khuyến Học



Khuyến học không phải là tác phẩm đồ sộ và sâu sắc nhất của ông nhưng lại là tác phẩm có ảnh hưởng sâu rộng nhất đến công chúng Nhật Bản. Khi mới đựơc in lần đầu, cuốn sách này có một số lượng ấn bản kỷ lục là 3,4 triệu bản, trong khi dân số Nhật Bản thời đó chỉ khoảng ba mươi lăm triệu người. Chỉ riêng điều đó đã cho thấy đây thực sự là cuốn sách gối đầu giường của mọi người dân Nhật trong thời kỳ Duy Tân. Kể từ năm 1942 đến năm 2000, riêng nhà xuất bản Iwanami Bunko cũng đã tái bản đến bảy mươi sáu lần.Trong cuốn sách này, Fukizawa Yukichi đề cập tinh thần cơ bản của con người và mục đích thực thụ của học vấn. Với các chương viết về sự bình đẳng, quyền con người, ý nghĩa của nền văn học mới, trách nhiệm của nhân dân và chính phủ trong một quốc gia pháp trị… khuyến học đã làm lay chuyển tâm lý người Nhật Bản dưới thời Minh Trị. Với tuyên ngôn “trời không tạo ra người đứng trên người và cũng không tạo ra người đứng dưới người”, Fukuzawa Yukichi đã gây kinh ngạc và bàng hoàng – như “không tin vào tai mình” – cho đa số người Nhật Bản vốn bị trói buộc bởi đẳng cấp, thân phận, quen phục tùng phó mặc và e sợ quan quyền suốt hàng trăm năm dưới chính thể phong kiến Mạc phủ. Ông khẳng định mọi người sinh ra đều bình đẳng và nếu có khác biệt là do trình độ học vấn.
Về học vấn, Fukuzawa Yukichi phê phán lối học “từ chương” và nhấn mạnh Nhật Bản phải xây dựng nền học vấn dựa trên “thực tế”. Nền học vấn thực học phải gắn liền với cuộc sống hằng ngày, phải dựa trên tinh thần khoa học, tinh thần độc lập, tính thực dụng. Việc tiếp thu văn minh phương Tây phải có chọn lọc. Quan điểm xuyên suốt cuốn sách là “làm thế nào để bảo vệ nền độc lập Nhật Bản” trong bối cảnh các cường quốc phương Tây đang muốn biến toàn bộ châu Á thành thuộc địa.

Hãy Chăm Sóc Mẹ


Tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nhà văn Hàn Quốc Kyung-sook Shin mở đầu bằng khung cảnh xáo trộn của một gia đình. Mẹ bị lạc khi chuẩn bị bước lên tàu điện ngầm cùng bố ở ga Seoul. Hai ông bà dự định lên đây thăm cậu con cả. Con gái đầu, Chi-hon, là người đứng ra viết thông báo tìm người lạc thay cho cả gia đình. “Ngoại hình: Tóc ngắn đã muối tiêu, xương gò má cao, khi đi lạc đang mặc áo sơ mi xanh da trời, áo khoác trắng, váy xếp nếp màu be”. Trong tiềm thức của mình, Chi-hon vẫn nghĩ mẹ là người thường“bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang nhìn thẳng xuống từ trên cao”. Trong khi đó, những người qua đường đáp lại thông báo tìm người lạc của cô bằng miêu tả về một “một bà già cứ lững thững bước đi, thỉnh thoảng lại ngồi bệt xuống đường hay đứng thẫn thờ trước cầu thang cuốn”. Liệu đó có phải là người mẹ mà cả gia đình cô đang cất công tìm kiếm?Một ngày, một tuần rồi gần một tháng chầm chậm trôi qua. Người chồng và những đứa con hiện đều đã phương trưởng cả không chỉ lo sốt vó mà còn day dứt tâm can vì cảm giác tội lỗi, và rối bời “trong nỗi hoảng loạn như thể tất cả mọi người đều bị tổn thương ở vùng não”. Họ cũng lấy làm băn khoăn tại sao mẹ không biết hỏi đường về nhà cậu con cả cho đến khi phát hiện ra hai sự thật rằng mẹ không biết chữ và mẹ bệnh ung thư vú khiến đầu óc không được minh mẫn như thường.
Từ đây, những hy vọng tìm lại mẹ càng trở nên mong manh hơn…

Cô Gái Trên Tàu


Đúng với câu giới thiệu, suốt cả bộ truyện, chỉ để trả lời cho câu hỏi: “Ta có thể chắc mình hiểu một người đến bao nhiêu?”, bản thân người đọc cũng loanh quanh trong mê cung tâm lý phức tạp, để trả lời cho chính câu hỏi đó, liệu mình hiểu nhân vật đến mức nào? Những thứ tưởng như chẳng có gì, nhưng điều tưởng như đã chắc chắn, những nỗi đau mà ngỡ không thể nào sâu sắc thêm, những điều mà chính bản thân đã đoan chắc, lại không phải phải là sự thật.“Ta có thể hiểu nhân vật được đến đâu?”, ta biết gì về nhân vật chính – Rachel? Một người phụ nữ nghiện rượu, chìm trong hơi men và tuyệt vọng; một người phụ nữ bị chồng bỏ, bị sa thải, và ngày ngày vẫn lên chuyến tàu vờ như mình vẫn còn đi làm. Thế là hết, chẳng còn gì nữa, ta còn mơ hồ cảm thấy khó chịu với Rachel, với sự yếu đuối của cô, với sự điên dại của cô, và cả…. nỗi đau của cô. Dù lý trí bảo ta đây là một vấn đề tâm lý trầm trọng, rằng Rachel không muốn thế, nhưng vẫn không ngăn được sự khó chịu, bứt rứt với người phụ nữ này.
Nhưng có thật là hết chăng? Những con chữ thì thầm vào tai ta lời ngược lại, rằng chưa, chưa hết. Rằng những đớn đau đó, chưa hết, nó chỉ bị một lớp màn mờ mờ trong hơi rượu, trong dối trá, phủ lên.
Trượt dài theo những con chữ, trượt theo nỗi tuyệt vọng của từng nhân vật, dường như mình đã quên mất rằng đây là một tác phẩm trinh thám, rằng mình đã thôi tò mò về hung thủ, tựa như việc ngồi trên một chuyến tàu, mà đã thôi ngẫm nghĩ về đích đến, chỉ thích thú với cảnh sắc xung quanh. Và khi, mình nghĩ mình đã ngắm nghía chán chê rồi, thì tàu dừng, và mình bàng hoàng nhận ra cảnh vật ấy, đã thay đổi, hay chính xác hơn, là mình đã thay đổi.
Và khi đã đến đích, tâm trạng vẫn hơi… bàng hoàng, câu hỏi tưởng như đã được trả lời, vẫn đang treo lơ lửng ở đấy, tựa như…. vĩnh viễn không có lời giải đáp.
Liệu bạn có thể hiểu một người, đến bao nhiêu?
-Mạnh Đức

Đúng Việc



Đúng Việc là con đường cho mọi đổi thay có tính cách mạng. Đúng Việc đề cập đến những vấn đề căn cơ và nền tảng nhất của con người, đó là: làm người (đạo nhân), làm mình (đạo sống), làm dân (đạo dân) và làm nghề (đạo nghề) bằng văn phong dí dỏm, súc tích và có tính hệ thống cao. Từ đó, sách đưa ra phương pháp luận để mỗi người tự thấu hiểu bản thân, tự tìm ra đường đời của mình, hình thành đạo nhân, đạo sống và đạo nghề của riêng mình. Hay nói cách khác, “Đúng Việc” là một phương pháp luận để góp sức cho mỗi người, mỗi nhà, mỗi tổ chức và mỗi xứ sở trên hành trình tự tìm ra “đích đến” và “con đường” cho sự đổi thay có tính cách mạng của riêng mình.Trích đoạn:
“Công việc” của bất kỳ ai trong đời cũng bao gồm làm người, làm dân và làm nghề. Lựa chọn của mỗi người trong từng “công việc” đó sẽ làm nên cuộc đời họ. Bởi lẽ, con người thì khác với muông thú và cỏ cây; con người tự do thì khác với con người nô lệ; công dân thì khác với thần dân; ca sĩ thì khác với thợ hát; trí thức thì khác với trí nô; nhà báo thì khác với bồi bút; nhà quản trị thì khác với kẻ cai trị; doanh nhân thì khác với trọc phú hay con buôn…
Nhưng làm sao lựa chọn nếu không hề biết đến sự tồn tại của những lựa chọn, không rõ đâu là sự khác biệt giữa chúng và đâu là “mình” giữa những lựa chọn đó? Làm sao có thể làm đúng việc khi chưa biết đâu là cái đúng? Làm sao “làm ra chính mình”, làm sao “hãy là chính mình” khi chưa biết “đâu là mình”… Hành trình “tôi đi tìm tôi” đó cũng là câu chuyện khai minh của mỗi con người, mỗi nhà và mỗi xứ sở.

Vũ Trụ Trong Vỏ Hạt Dẻ


Vũ Trụ Trong Vỏ Hạt Dẻ đưa chúng ta đến khía cạnh nổi trội của vật lý lý thuyết, ở đó sự thất thường còn lạ lùng hơn hư cấu, để giảng giải – bằng ngôn ngữ bình thường – những nguyên tắc điều khiển vũ trụ của chúng ta. Cũng giống như số đông trong cộng đồng những nhà vật lý lý thuyết. Stephen Hawking đang tìm kiếm để khám phá cái cốt lõi của khoa học – Thuyết vạn vật nằm trong tâm củ vũ trụ.Ông đưa chúng ta đến biên giới hoang dã của khoa học, nơi mà lý thuyết siêu dây và p mạng có thể nắm giữ mang mối cho điều bí ẩn. Và ông để chúng ta lại đằng sau hậu trường của một trong những cuộc phiêu lưu trí tuệ hấp dẫn nhất của ông khi ông tìm cách kết nối Thuyết tương đối tổng quát của Einstein với ý tưởng về những lịch sử đa dạng của Feynman vào trong một thuyết thống nhất hoàn chỉnh, một thuyết sẽ giải thích mọi thứ xảy ra trong vũ trụ.

Bố Già


Thế giới ngầm được phản ánh trong tiểu thuyết Bố già là sự gặp gỡ giữa một bên là ý chí cương cường và nền tảng gia tộc chặt chẽ theo truyền thống Mafia xứ Sicily với một bên là xã hội Mỹ nhập nhằng đen trắng, mảnh đất màu mỡ cho những cơ hội làm ăn bất chính hứa hẹn những món lợi kếch xù. Trong thế giới ấy, hình tượng Bố già được tác giả dày công khắc họa đã trở thành bức chân dung bất hủ trong lòng người đọc.Từ một kẻ nhập cư tay trắng đến ông trùm tột đỉnh quyền uy, Don Vito Corleone là con rắn hổ mang thâm trầm, nguy hiểm khiến kẻ thù phải kiềng nể, e dè, nhưng cũng được bạn bè, thân quyến xem như một đấng toàn năng đầy nghĩa khí. Nhân vật trung tâm ấy đồng thời cũng là hiện thân của một pho triết lí rất “đời” được nhào nặn từ vốn sống của hàng chục năm lăn lộn giữa chốn giang hồ bao phen vào sinh ra tử.
Với kết cấu hoàn hảo, cốt truyện không thiếu những pha hành động gay cấn, tình tiết bất ngờ và không khí kình địch đến nghẹt thở, Bố già xứng đáng là đỉnh cao trong sự nghiệp văn chương của Mario Puzo.

Rừng Na Uy



Cùng thoát thai từ nỗi buồn thương trong sáng về tồn tại, Rừng Na Uy, bài hát năm nào của Beatles, đã được lấy làm tên gọi cho cuốn tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào và u sầu của Haruki Murakami. Bước vào cõi sống của Rừng Na Uy, qua sự sớm cô đơn như định mệnh của những người trẻ tuổi, qua mối tình tay ba vừa quấn quýt xác thân vừa u mặc sầu bi của Naoko-Toru-Midori, người ta cảm thấy ngỡ ngàng trước tình yêu như là nơi trú ngụ duy nhất của người đàn ông và người đàn bà trên thế gian này, và khám phá ra một nỗi buồn mênh mang, trống vắng rất Nhật Bản của thời hiện đại. Trong nỗi ưu tư và cô đơn như một định mệnh đã cài đặt nơi những người mới lớn, trong sự tuyệt vọng của những tâm hồn trong sáng sẵn sàng hy sinh thân mình để khỏi thoả hiệp với cuộc sống thế gian. Và tình yêu đã là nơi trú ngụ duy nhất. tình yêu và sự giải phóng của xác thân bao bọc lấy nó, làm cho người đàn ông và người đàn bà có thể yêu nhau với tất cả những gì có thể trước cuộc đời ngắn ngủi và quý giá. Với ý nghĩa đó, mối tình tay ba Naoko-Toru-Midori đã lay động hàng chục triệu độc giả trên toàn thề giới trong một tác phẩm được coi là tuyệt bút của Murakami.

Lẽ Phải Của Phi Lý Trí



Lẽ Phải Của Phi Lý Trí sẽ thay đổi cách thức chúng ta nhận thức bản thân trong công việc và trong gia đình – và soi xét các hành vi phi lý trí của chúng ta dưới một thứ sắc thái ánh sáng hoàn toàn mới mẻ. Tại sao những khoản tiền thưởng lớn lại có thể khiến các CEO làm việc kém hiệu quả hơn? Làm cách nào mà những định hướng rối rắm lại hữu ích đối với chúng ta? Tại sao việc trả thù lại quan trọng? Tại sao có một sự khác biệt rất lớn giữa điều mà chúng ta nghĩ là sẽ khiến chúng ta hạnh phúc và những thứ thực sự khiến chúng ta hạnh phúc? Và rất nhiều phát hiện thú vị khác…

Bay Trên Tổ Chim Cúc Cu


Mọi chuyện ở một trại tâm thần đầy quy tắc dường như đảo lộn khi McMurphy xuất hiện. Bất trị như một chú ngựa hoang, hắn vào viện để trốn án lao động khổ sai và không hề có ý định cứu thế. Nhưng trong những ngày ở đó, cái phần tốt đẹp yêu tự do, thích tung hoành của hắn đã làm nên một cuộc cách mạng, tạo ra mối liên kết giữa những thân xác yếu ớt, những trí não bị tổn thương, nhắc họ nhớ về cá tính, về chính mình hoặc về những kẻ đã-từng-là-mình. Sự nổi loạn đó thách thức trật tự đạo đức giả mà Liên hợp áp đặt.. Cuộc chiến bất cân sức bắt đầu. Và rồi đúng như cuộc đời, kẻ yếu đã không thể thắng. McMurphy đã chết dữ dội như cách hắn sống, nhưng Liên hợp không giết được hắn, cũng không thể bắt hắn sống theo cách nó đặt ra…Được tạo nên từ những trang văn vừa sảng khoái vừa bi thương, Bay trên tổ chim cúc cu đã chạm tới những câu hỏi phức tạp nhất về tự do và khuôn khổ, cá nhân và hệ thống, bình thường và bất thường, sự tỉnh táo và điên loạn… Một best seller, một kiệt tác văn chương có mặt trong danh sách những cuốn sách vĩ đại nhất thế kỷ hai mươi, làm chỗ dựa cho một trong ba bộ phim duy nhất trong lịch sử giải Oscar từng chiến thắng ở toàn bộ các đề cử quan trọng nhất, Bay trên tổ chim cúc cu có sức mạnh của một tác phẩm không thể bị lãng quên.

Nguồn

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Networking hiệu quả hơn bằng cách nào

Bạn phải biết cách làm sao để biến chuyện networking thành thứ mang lại lợi ích cho bạn, chứ không phải là việc mà bạn thấy bị buộc phải làm.
Khoảng một năm trước, phóng viên Shana Lebowitz của trang tin Business Insider đã tham gia một buổi trao đổi về networking (làm quen và xây dựng quan hệ xã hội), do trường đại học cũ của cô tổ chức.
Shana đã chào hỏi một vài người cô nhận ra, chăm chú nghe các bài thuyết trình mà không hỏi lại bất kỳ câu nào, và ngay sau khi kết thúc, cô tiến thẳng đến cửa và ra về. Dĩ nhiên, đó không phải là một cách hay để networking, và Shana cũng cho biết bình thường thì cô không cư xử như vậy.
Tìm hiểu các cuộc thảo luận trên Quora và Reddit về chủ đề này, Shana thấy rằng có rất nhiều người cũng có cùng suy nghĩ như cô, rằng networking là một chuyện rắc rối, khiếm nhã hoặc không có ích.
Để cải thiện tình hình, bạn phải biết cách làm sao để chuyện networking mang lại lợi ích cho bạn, chứ không phải là việc mà bạn thấy bị buộc phải làm. Nếu bạn không thích việc trao đổi danh thiếp, hay nói chuyện dăm phút với hàng chục người khác nhau trong một đêm, thì bạn cần không phải làm những điều đó. Vẫn còn nhiều cách khác để tìm việc làm và tìm hiểu thêm về ngành nghề của bạn.
Dưới đây là 8 lời khuyên để networking một cách hiệu quả hơn mà bạn không thể bỏ qua:
1. Tận dụng các mối quan hệ sẵn có của bạn
Networking thường được hiểu là đi gặp gỡ và làm quen với những người mới. Nhưng đó chưa hẳn là chiến lược hiệu quả nhất.
Trên Quora, Nelson Wang viết: “Hãy nhận ra rằng bạn đang có sẵn một số mối quan hệ tốt nhất có thể trong tay mình. Hãy củng cố lại các mối quan hệ sẵn có, vì bạn đã quen biết sẵn với họ.”
Steve Cadigan, cựu phó giám đốc nhân sự tại LinkedIn, đã nói với Business Insider rằng việc nuôi dưỡng các mối quan hệ hiện tại thường là cách tiếp cận tốt nhất.
Steve cho biết: “Họ có thể là huấn luyện viên quần vợt của bạn, có thể là giáo sư cũ của bạn, cũng có thể là bạn học của bạn, có thể là bất cứ ai. Chính vì vậy hãy giữ liên lạc với họ. Bạn phải chọn được cho mình một điểm bắt đầu”.
2. Bắt đầu từ những việc nhỏ
Đừng tạo quá nhiều sức ép cho bản thân. Đừng nghĩ rằng bạn phải networking với hàng chục người trong một đêm ngay từ bây giờ. Thay vào đó, hãy đến tham dự sự kiện tiếp theo và nói rằng ‘Kỳ này tôi sẽ giới thiệu bản thân mình với ít nhất 1 người’. Sau khi đã gặp 1 người, bạn từ từ nâng chỉ tiêu lên thành 2 người, và cứ từ đó mà tiến tới.
3. Đề nghị giúp đỡ người khác
Mike Fishbein viết trên Quora: “Hãy tìm cách để tạo ra giá trị cho người khác mà không mong đợi bất cứ điều gì đổi lại. Một khi bạn làm điều gì đó cho người khác, thì tự nhiên họ cũng sẽ muốn đáp trả lại.”
Các nhà khoa học gọi nó là “quy tắc đối ứng” (reciprocation). Như nhà tâm lý học Robert Cialdini đã viết trong cuốn Pre-Suasion: “Người ta thường nói Có với những người mà họ cảm thấy đang mắc nợ”. Vì vậy, nếu bạn muốn nhận sự giúp đỡ từ ai đó, hãy xem xét làm một chuyện gì đó hữu ích cho họ trước tiên, chẳng hạn như giới thiệu họ tới một đối tác kinh doanh tiềm năng.
Dave Kerpen, người sáng lập và giám đốc điều hành của công ty phần mềm xã hội Likeable Local, cho biết câu hỏi hay nhất mà bạn có thể đặt ra gặp một người có sức ảnh hưởng, đó là: “Tôi có thể giúp gì cho bạn?”
Bạn nên sẵn sàng đặt mình vào vị trí giúp đỡ người khác. Ngay cả khi họ không đón nhận lời đề nghị của bạn, họ vẫn cảm thấy ấm lòng hơn vì bạn đã chủ động hỏi.
4. Nói về những chuyện bên ngoài công việc
Có thể bạn không cảm thấy thoải mái khi hỏi trực tiếp về việc mình có thể giúp người mới quen như thế nào. Điều đó không sao cả.
Shweta Karwa viết trên Quora: “Hãy tập cách “chào bán” bản thân, ví dụ như nói về một sở thích tương đối khác thường của bạn, hoặc một điều gì đó thú vị”, giả sử như bạn có nghề tay trái là làm đồ thủ công, hay bạn đang làm tình nguyện viên ở trường tiểu học. Hãy nói về những chuyện mà người kia chưa từng làm, hoặc không biết gì nhiều.
Karwa viết: “Điều đó thực sự làm cho cuộc trò chuyện trở nên thú vị hơn. Có thể bạn đang mang lại thêm tri thức cho họ, và đó có thể tình cờ cũng là thứ họ đang quan tâm. Khi đó, đôi bên sẽ cùng có lợi.”
5. Hỏi thật nhiều
Micha Kaufman viết trên Quora: “Mọi người đều thích nói về bản thân mình. Hỏi thật nhiều câu hỏi chứng tỏ rằng bạn rất quan tâm đến họ, và bạn cũng sẽ biết thêm những thông tin quan trọng”.
Dale Carnegie từng nhắc đến điều tương tự trong cuốn sách bán chạy nhất của ông là “How to Win Friends and Influence People” (Đắc Nhân Tâm). Một trong những bí quyết của Carnegie để làm người khác thích mình chỉ đơn giản là chịu khó lắng nghe và khuyến khích người khác nói về bản thân họ.
Điều đó cũng giúp bạn được giảm bớt áp lực: thay vì phải cố gắng miêu tả công việc của bạn cho thật thú vị, bạn có thể nói về sở thích của người khác và làm họ cảm thấy mình là người quan trọng.
6. Đánh giá lại xem mình có thể cải thiện chỗ nào
Người dùng dankness trên Reddit viết: “Hãy xem lại những câu hỏi mà bạn đã đặt ra. Câu nào có kết quả tốt, câu nào không? Bạn có thấy có câu hỏi nào khiến người ta lúng túng không? Bạn có nhận thấy rằng một số người sẽ thích những câu hỏi nhất định không?”
“Nếu bạn phải networking rất nhiều, hãy luôn có 1 hay 2 câu hỏi chính, và thay đổi số còn lại tùy theo hoàn cảnh. Hãy liên tục trau dồi kỹ năng này và tiếp tục thử những thứ mới mẻ.”
Bạn cũng có thể áp dụng chiến lược tương tự cho họat động networking nói chung. Nhà báo Charles Duhigg của tờ New York Times đã làm như thế khi ông chịu trách nhiệm điều phối các hội thảo do tờ báo tổ chức.
Duhigg đã thử nghiệm với các mục tiêu khác nhau - đầu tiên, có cuộc trò chuyện kéo dài 20 phút với một người, tiếp theo đó là có nhiều cuộc trò chuyện ngắn liên tiếp, và cuối cùng ông chọn ra chiến lược là nói chuyện với bốn người trong 10 phút đầu tiên và sau đó quay trở lại người mà ông thích nhất.
7. Liên lạc thường xuyên
Utkarsh Sinha viết trên Quora: “Giữ liên lạc không có nghĩa là gửi email nhắc lại về bạn đúng một lần. Thay vào đó, hãy nhớ rằng việc xây dựng quan hệ là điều cần làm suốt đời.”
Sinha khuyên bạn lâu lâu nên gửi email đính kèm một bài viết có liên quan đến sở thích của người quen, hoặc xin họ cho lời khuyên về một chủ đề mà họ rành rẽ còn bạn thì không. Bằng cách đó, bạn có thể giữ cho cuộc đối thoại giữa đôi bên kéo dài liên tục.
8. Networking bất cứ khi nào có thể
Bạn có thể không gặp được đối tác kinh doanh trong tương lai của mình trên đường về nhà, nhưng chủ động nói chuyện với người ngồi cạnh trên máy bay sẽ giúp bạn thực hành cho các sự kiện networking khác. Ai mà biết được, một ngày nào đó người ấy sẽ trở thành đối tác kinh doanh của bạn.
Greg Muender viết trên Quora: “ Đừng suy nghĩ về networking như một sự kiện hay hoạt động riêng biệt. Tự thân cuộc sống đã là một sự kiện networking khổng lồ. Một số mối quan hệ có ý nghĩa nhất mà tôi từng có được đã bắt đầu bằng một cuộc gặp gỡ tình cờ trên máy bay, ở công viên hay trên tàu điện ngầm,...”
“Đừng suy nghĩ theo kiểu ‘đây là lúc tôi cần networking’ và ‘đây là lúc không cần’. Thay vào đó, cứ tự nhiên tự giới thiệu bản thân với anh chàng ngồi ở bàn bên cạnh, hay nói ‘chào buổi sáng’ với người hàng xóm của bạn.”

Theo nhipcaudautu.vn