Hiển thị các bài đăng có nhãn giá trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn giá trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

Tiền không phải là mục tiêu - Robert Kiyosaki



"Tiền không phải là mục tiêu. Tiền là một hình thức thể hiện của giá trị. Giá trị xuất phát từ ước mơ về tiền, mà giấc mơ này giúp bạn đạt được. "
"Money is not the goal. Money has no value. The value comes from the dreams money helps achieve." -
Robert Kiyosaki 


Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018

Việc theo đuổi kỷ luật ít hơn

Kết quả hình ảnh cho work smart

Tại sao những người và tổ chức thành công lại tự động trở nên rất thành công? Một giải thích quan trọng được gọi là 'nghịch lý rõ ràng', có thể tóm tắt trong bốn giai đoạn dự đoán được:

Giai đoạn 1: Khi chúng ta thực sự có mục đích rõ ràng, nó dẫn đến thành công.

Giai đoạn 2: Khi chúng ta thành công, nó dẫn đến nhiều lựa chọn và cơ hội hơn.

Giai đoạn 3: Khi chúng ta có nhiều lựa chọn và cơ hội hơn, nó dẫn đến những nỗ lực khuếch tán.

Giai đoạn 4: Những nỗ lực khuếch tán làm suy yếu sự rõ ràng đã dẫn đến thành công của chúng tôi ngay từ đầu.

Kỳ lạ, và phóng đại điểm để làm cho nó, thành công là một chất xúc tác cho thất bại.

Chúng ta có thể thấy điều này trong các công ty đã từng là những người yêu của Phố Wall, nhưng sau đó đã sụp đổ. Trong cuốn sách của mình, Jim Collins khám phá hiện tượng này và nhận thấy rằng một trong những lý do chính cho những thất bại này là các công ty rơi vào 'sự theo đuổi không kỷ luật của nhiều hơn.' Điều đó đúng cho các công ty và điều đó đúng cho nghề nghiệp.

Dưới đây là một ví dụ cá nhân hơn: Trong nhiều năm, Enric Sala là một giáo sư tại Viện Hải dương học Scripps có uy tín ở La Jolla, California. Nhưng anh ta không thể biết được rằng con đường sự nghiệp mà anh ta đang ở chỉ là một sự giả mạo gần với con đường mà anh ta thực sự nên thực hiện. Vì vậy, ông rời học viện và đi làm việc cho National Geographic. Với thành công đó đã đến những cơ hội mới và hấp dẫn ở Washington D.C. một lần nữa khiến anh cảm thấy mình đã gần với con đường sự nghiệp đúng đắn, nhưng chưa hoàn toàn ở đó. Thành công của anh đã khiến anh mất tập trung. Sau một vài năm, anh lại thay đổi bánh răng để trở thành một nhà thám hiểm với National Geographic, dành một phần đáng kể thời gian lặn ở những địa điểm xa xôi nhất, sử dụng những thế mạnh về khoa học và truyền thông ảnh hưởng đến chính sách trên quy mô toàn cầu. (Xem Enric Sala nói về công việc quan trọng của anh ấy tại TED). Cái giá của công việc mơ ước của anh ta là nói không với nhiều con đường tốt, song song mà anh ta gặp phải.

Chúng ta có thể làm gì để tránh nghịch lý rõ ràng và tiếp tục đà đi lên của chúng ta? Dưới đây là ba đề xuất:

Đầu tiên, sử dụng tiêu chí cực đoan hơn. Hãy suy nghĩ về những gì xảy ra với tủ quần áo của chúng tôi khi chúng tôi sử dụng các tiêu chí rộng: “Có một cơ hội mà tôi sẽ mặc này một ngày nào đó trong tương lai?” Tủ quần áo trở nên lộn xộn với quần áo chúng tôi hiếm khi mặc. Nếu chúng tôi hỏi, 'Tôi có hoàn toàn yêu thích điều này không?' Thì chúng tôi sẽ có thể loại bỏ sự lộn xộn và có không gian cho một cái gì đó tốt hơn. Chúng ta có thể làm tương tự với sự lựa chọn nghề nghiệp của mình.

Bằng cách áp dụng các tiêu chí khó khăn hơn, chúng ta có thể khai thác vào công cụ tìm kiếm phức tạp của bộ não của chúng ta. Nếu chúng ta tìm kiếm “một cơ hội tốt,” thì chúng ta sẽ tìm thấy điểm số của các trang để chúng ta suy nghĩ và làm việc. Thay vào đó, chúng ta có thể tiến hành tìm kiếm nâng cao và đặt ra ba câu hỏi: “Tôi đam mê điều gì?” Và “Cái gì khiến tài năng của tôi?” Và “Điều gì đáp ứng nhu cầu quan trọng trên thế giới?” Tự nhiên sẽ không có nhiều các trang để xem, nhưng đó là điểm của bài tập. Chúng tôi không tìm kiếm rất nhiều điều tốt để làm. Chúng tôi đang tìm kiếm điểm đóng góp cao nhất tuyệt đối của chúng tôi.


Enric là một trong những ví dụ tương đối hiếm hoi của một người làm công việc mà anh ấy yêu thích, điều đó giúp anh ấy có được tài năng và phục vụ nhu cầu quan trọng trên thế giới. Mục tiêu chính của ông là giúp tạo ra tương đương với các công viên quốc gia để bảo vệ những nơi nguyên sơ cuối cùng trong đại dương - một đóng góp đáng kể.

Thứ hai, hỏi “Điều gì là cần thiết?” Và loại bỏ phần còn lại. Mọi thứ thay đổi khi chúng ta cho phép bản thân loại bỏ những điều không cần thiết. Cùng một lúc, chúng tôi có chìa khóa để mở khóa cấp độ tiếp theo của cuộc sống của chúng tôi. Bắt đầu bằng:

Tiến hành kiểm tra cuộc sống. Tất cả các hệ thống của con người đều nghiêng về phía sự lộn xộn. Trong cùng một cách mà bàn làm việc của chúng tôi có được lộn xộn mà không có chúng tôi bao giờ cố gắng để làm cho họ lộn xộn, vì vậy cuộc sống của chúng tôi nhận được lộn xộn như ý tưởng dự định tốt từ quá khứ chồng chất lên. Hầu hết những nỗ lực này không đi kèm với ngày hết hạn. Một khi được chấp nhận, họ sống mãi mãi. Tìm ra những ý tưởng nào từ quá khứ là quan trọng và theo đuổi những ý tưởng đó. Vứt bỏ phần còn lại.

Loại bỏ một hoạt động cũ trước khi bạn thêm một hoạt động mới. Quy tắc đơn giản này đảm bảo rằng bạn không thêm hoạt động ít có giá trị hơn so với hoạt động bạn đã làm.

Thứ ba, hãy cẩn thận về hiệu ứng ưu đãi. Còn được gọi là ác cảm về thoái hóa, hiệu ứng ưu đãi đề cập đến xu hướng của chúng tôi để đánh giá một mục nhiều hơn một khi chúng ta sở hữu nó. Một nghiên cứu đặc biệt thú vị được tiến hành bởi Kahneman, Knetsch và Thaler (được xuất bản ở đây), nơi các đối tượng tiêu thụ (ví dụ như cốc cà phê) được phân ngẫu nhiên cho một nửa số đối tượng trong thử nghiệm, trong khi nửa còn lại được viết với giá trị bằng nhau. Theo lý thuyết kinh tế truyền thống (Định lý Coase), khoảng một nửa số người có cốc và một nửa số người có bút sẽ giao dịch. Nhưng họ thấy rằng ít hơn đáng kể so với điều này thực sự được giao dịch. Thực tế của quyền sở hữu khiến họ ít sẵn sàng tham gia với các đối tượng của riêng họ. Như một minh họa đơn giản trong cuộc sống của chính bạn, hãy nghĩ về cách một cuốn sách trên kệ của bạn mà bạn chưa từng sử dụng trong nhiều năm

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Tóm tắt sách nói nghĩ giàu làm giàu

Kết quả hình ảnh cho we have choices

* Ai cũng có quyền làm giàu. Làm giàu là điều hoàn toàn tự nhiên.

* Sự giàu có bắt đầu từ tư duy. Và hãy tưởng tượng là mình đã sở hữu sự giàu có rồi. Và chúng ta hãy sống như thể đã có chúng rồi. Hãy giữ cảm xúc và niềm tin của chúng ta sẽ thành hiện thực.

* Chúng ta cần quyết tâm giàu có và chọn sự giàu có.

* Làm giàu không phụ thuộc vào môi trường, tài năng, bạn bè, công việc. Nó chỉ phụ thuộc vào chính bản thân chúng ta.

* Tạo ra giá trị gia tăng trong mọi việc chúng ta làm. Tạo ra sản phẩm và dịch vụ có ích.

* Làm việc hiệu quả.

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2018

Tóm tắt sách Nhà đầu tư thông minh (Intelligent Investors-Benjamin Graham)


Tóm tắt trong một câu: Cuốn Nhà đầu tư thông minh dạy cách đầu tư theo giá trị để giúp nhà đầu tư tạo ra lợi nhuận ổn định trong dài hạn bằng cách bỏ qua thị trường và tập trung vào giá trị nội tại trong các công ty mà họ đầu tư vào.

Trích dẫn yêu thích của Graham
The Intelligent Investor Summary
Benjamin Graham có lẽ là các nhà đầu tư nổi tiếng nhất của thế kỷ 20 nếu học sinh của ông-Warren Buffett-có khả năng là người duy nhất vượt qua ông.
Từ một sinh viên nghèo trở thành một sinh viên tuyệt vời tại Columbia và sau khi tốt nghiệp bắt đầu sự nghiệp đầu tư của mình với một công việc trên Wall Street. Ông đã viết xuống nguyên tắc đầu tư của mình ở bên trong năm 1949, các nhà đầu tư thông minh, mà Warren Buffett gọi là cuốn sách tốt nhất về đầu tư.
Dưới đây là 3 bài học then chốt từ cuốn sách của Graham, để giúp bạn bắt đầu đầu tư:
  1. Có 3 nguyên tắc để đầu tư thông minh.
  2. Không bao giờ tin ngài Thị trường.
  3. Tuân theo một công thức nghiêm ngặt, và bạn sẽ làm tốt.
Bạn đã sẵn sàng để trở thành một nhà đầu tư thông minh chưa? Chúng ta hãy bắt đầu thôi!

Bài học 1: Có 3 nguyên tắc để đầu tư thông minh


Cũng thường được gọi là đầu tư giá trị, đầu tư thông minh theo Benjamin Graham dựa trên 3 nguyên tắc.
  1. Một nhà đầu tư thông minh luôn phân tích các nguyên tắc quản lý và sự phát triển lâu dài của một công ty trước khi đầu tư.
  2. Một nhà đầu tư thông minh luôn luôn bảo vệ anh ta khỏi những thiệt hại bằng cách đa dạng hóa các khoản đầu tư.
  3. Một nhà đầu tư thông minh không bao giờ tìm kiếm lợi nhuận bất thường mà tập trung vào lợi nhuận an toàn và ổn định.
Một câu nói nổi tiếng của Warren Buffet là về quy tắc 2 của mình để đầu tư.
Quy tắc số 1: Không bao giờ mất tiền.
Quy tắc số 2: Không bao giờ quên nguyên tắc số 1.
Không ai có thể dự đoán Facebook làm gì tiếp theo, nhưng tất cả mọi người có thể tự bảo vệ mình chống lại thiệt hại, rủi ro.

Bằng cách làm một phân tích toàn diện, các nhà đầu tư thông minh tìm thấy cổ phiếu với một khoảng cách giữa giá hiện tại của họ và và giá trị nội tại của công ty. Điều này dựa trên các bằng chứng được thu thập từ nhìn vào lịch sử của công ty và các giá trị quản lý.
Các nhà đầu tư thông minh đầu tư vào một vài trong số những công ty, để không mất tất cả mọi thứ khi mọi thứ đi sai và sau đó xem xét và hoàn toàn hài lòng với thu thập 10%, 12% hoặc thậm chí 15% trong một năm.

Kết quả hình ảnh cho mr market

Bài học 2: Không bao giờ tin tưởng Ngài Thị trường


Ngài Thị trường- Graham coi hình ảnh toàn bộ thị trường chứng khoán như là một người duy nhất.
Nếu bạn tưởng tượng Ngài Thị trường hiện lên trên ngưỡng cửa của bạn mỗi ngày, trích dẫn cho bạn các mức giá khác nhau cho các cổ phiếu khác nhau, bạn sẽ làm gì?
Theo Benjamin Graham, bạn nên bỏ qua anh ta. Đôi khi các mức giá mà ông ta sẽ cho bạn biết có vẻ rẻ một cách bất ngờ, đôi khi quá cao.
Đó là bởi vì Ngài Thị Trường hoàn toàn không thể đoán trước và tâm trạng thay đổi liên tục.
Ví dụ về một tháng trước khi iPhone mới được phát hành, cổ phiếu Apple tăng lên rất cao khi mọi người xếp hàng trước các cửa hàng chờ mua iPhone mới. Nhưng khi điện thoại mới không như mong đợi, cổ phiếu có thể giảm mạnh ngày hôm sau.
Nếu bạn muốn là nhà đầu tư thông minh thì hãy dựa trên nghiên cứu của riêng bạn và bỏ qua  hoàn toàn thị trường. Điều này đòi hỏi bạn tâm lý vững vàng và kiên nhẫn.


Bài học 3: Luôn luôn theo một công thức chặt chẽ và bạn sẽ làm tốt

Cuối cùng, để tiếp tục loại bỏ những căng thẳng của đầu tư với thị trường, bạn nên luôn luôn tuân theo vào một công thức nghiêm ngặt khi đầu tư.
Graham gọi đó là công thức đầu tư, nhưng nó được biết đến rộng rãi qua thuật ngữ dollar chi phí trung bình.
Những gì nó có nghĩa là bạn chỉ đơn giản là thiết lập một ngân sách cố định bạn sẽ đầu tư hàng tháng hoặc quý, và sau đó đầu tư rằng vào các cổ phiếu bạn đã trước đó đã chọn- không có vấn đề giá cả.
Ví dụ, tôi đầu tư 10% thu nhập của tôi mỗi tháng. Tiền đi vào tài khoản đầu tư của tôi và sau đó tôi đầu tư trong các cổ phiếu tôi đã sở hữu.
Điều này sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc của bạn, bởi vì nó đòi hỏi bạn phải đầu tư số tiền tương tự một lần nữa và một lần nữa-không nhiều khi cổ phiếu rẻ hơn, không ít khi cổ phiếu được đắt tiền.

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

Bí quyết đầu tư


Kết quả hình ảnh cho invest buy assets saving

Có một cái nhìn vào lựa chọn của tôi về những điều quan trọng trong việc tiết kiệm và đầu tư. Đó là tất cả những bài học rút ra từ cuộc hành trình của tôi để độc lập về tài chính. Một số có thể gây ngạc nhiên cho bạn. Tôi sẽ bắt đầu tiết kiệm vì bạn cần tiền để đầu tư. Zero đầu tư sẽ giúp bạn có được trở lại không, phải không? Thưởng thức câu trả lời.


TIẾT KIỆM

Giữ dự trữ

Tôi thực sự tin rằng tiết kiệm tuyệt vời bắt đầu với việc có một ngân sách cá nhân tốt đảm bảo một khoản thặng dư tiền mặt hàng năm. Bạn cần đạt được ngân sách dư thừa và bắt đầu dự trữ. Chúng có thể được sử dụng cho các sự kiện bất ngờ trong cuộc sống cũng như cho các khoản mua hàng cần thiết. Quan trọng hơn, dự trữ tiền mặt sẽ giúp bạn tránh rơi vào cái bẫy nợ xấu cũng như trả nợ hiện tại của bạn. Một nguyên tắc chung là bạn nên có dự trữ tiền mặt cho phép bạn sống 3 đến 6 tháng ngay cả khi bạn bị mất nguồn thu nhập chính.

Tránh nợ xấu

Nợ xấu là một cách không hiệu quả của việc sử dụng tiền vay. Sai lầm chính ở đây là các khoản vay mượn được sử dụng để thanh toán các khoản chi tiêu hằng ngày hoặc để mua hàng giảm giá trị theo thời gian hoặc không có giá trị nào cả. Nợ xấu là tốn kém và có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng trong trường hợp mất thu nhập. Nó cũng làm chậm lại bạn trên con đường của bạn để độc lập tài chính. Cuối cùng, nợ xấu nếu không được quản lý đúng đắn sẽ tăng theo thời gian và dẫn đến các thách thức tài chính nghiêm trọng.

Không mua tài sản khấu hao

Tất cả bạn nên tránh một sai lầm nghiêm trọng mà nhiều người trong chúng ta làm. Lỗi chung này là mua tài sản khấu hao. Một trong những ví dụ tốt nhất của tài sản đó là một chiếc xe mới. Thời điểm bạn mua nó và làm cho một dặm nó mất 20-30% giá trị. Một số có thể tranh luận, tôi sẽ tiết kiệm được bảo trì và sửa chữa. Tôi biết rằng chiếc xe này an toàn ... Tất cả chỉ là những lời bào chữa. Một chiếc xe mới là một tài sản mất giá.

Không mua nợ

Cuối cùng, mặc dù hầu hết mọi người nghĩ, ngôi nhà của bạn không phải là tài sản. Đó là một trách nhiệm đơn giản chỉ vì nó lấy ra tiền từ túi của bạn mỗi tháng. Nó không quan trọng nếu bạn tài trợ nó hoặc mua nó bằng tiền mặt. Nó vẫn là một trách nhiệm. Hãy tự hỏi mình câu hỏi: tại sao tôi lại muốn chịu trách nhiệm?

Hãy di chuyển sang đầu tư và xem những gì một nhà đầu tư dày dạn sẽ làm gì với tất cả các dự trữ và dòng tiền mặt thêm.


ĐẦU TƯ

Mua tài sản cho dòng tiền

Hãy tìm tài sản trả cho bạn bằng tiền mặt, không phải vì nợ nần mà lấy tiền ra khỏi túi của bạn. Nhiều người làm theo lời khuyên của các ngân hàng, môi giới, vv Bạn biết gì? Khi bạn theo dõi mọi người, ai kiếm được tiền bằng cách bán cho bạn cái gì đó bạn sẽ không bao giờ trở nên giàu có. Tất cả chúng đều có tiền hoa hồng khi bạn đầu tư. Trên thực tế, chỉ có những người giàu tiền mặt. Bạn chỉ có thể làm giàu trên giấy, ví dụ như định giá chứng khoán của bạn. Đầu tư không phải là làm giàu trên giấy. Đầu tư là tất cả về nhận được tiền mặt trở lại.

Sử dụng đòn bẩy

Lý do chính để sử dụng đòn bẩy là nó cho phép phát triển nhanh hơn. Các tổ chức tài chính luôn vui vẻ tài trợ tài sản, đặc biệt là khi một cá nhân đã chứng minh rằng họ biết làm thế nào để kiếm tiền trên những tài sản đó.

Khu vực chuyên môn của tôi là bất động sản. Tôi đã sử dụng đòn bẩy ồ ạt trong mười năm qua. Nó cho phép tôi tăng trưởng đáng kể theo thời gian. Tôi cần nhấn mạnh một điều ở đây. Tăng trưởng nhanh là rất tốt nhưng trước khi bạn quyết định mở rộng nhanh chóng bắt đầu chậm và nhỏ. Đây là cách bạn sẽ tìm hiểu những tài sản được tất cả về. Bạn sẽ phạm sai lầm. Ai cũng làm. Sẽ tốt hơn nếu bạn mắc một sai lầm nhỏ và học một bài học hơn là mắc phải một sai lầm lớn và không thể hồi phục sau nhiều năm.

Tìm giá trị mà người khác không thể nhìn thấy

Có một trích dẫn tuyệt vời mà tôi đã gặp trong thời gian gần đây: "những gì quan trọng trong nền kinh tế hiện nay không phải là đầu tư mà là sự hồi tưởng về trí tưởng tượng" (Gary Hamel). Tôi đã thấy nó nhiều lần. Tôi đã trải nghiệm nó nhiều lần. Nếu bạn quản lý để xem qua chi phí của dự án và nhìn vào giá trị bạn có thể tạo ra, bạn là một người chiến thắng thực sự. Đây là cách bạn mang lại lợi nhuận lớn nhất cho đầu tư.

Cảm hứng tiếp theo

Một điều cuối cùng tôi muốn chia sẻ. Bạn cần phải trở nên có tay nghề trong việc tạo ra, kiểm soát và bảo vệ tiền của bạn. Bạn cần phải bắt đầu làm việc với IQ tài chính của bạn. Điều này sẽ giúp bạn hiểu được tiền, kiếm tiền làm việc cho bạn thay vì bạn làm việc vì tiền.

Theo quora

Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2018

Học đầu tư kiểu Benjamin Graham



(Chân dung Benjamin Graham)

“Đi theo các triết lý của Graham tức là bạn sẽ có được các lợi ích từ sự điên rồ của thị trường hơn là việc bạn là một phần của sự điên rồ đó”.

Đầu tư giá trị là một tập hợp các nguyên tắc đầu tư được giới thiệu lần đầu tiên bởi Benjamin Grahamkhi ông biên soạn cuốn sách Phân tích chứng khoán (Security Analysis) vào năm 1934. Và người kế thừa thành công nhất những triết lý này không ai khác là Warren Buffett, nhà đầu tư vĩ đại, từng là người giàu nhất thế giới với khối tài sản hàng chục tỷ đô la.

Vậy cốt lõi triết lý đầu tư theo giá trị gồm những điều cơ bản gì? Theo Graham, việc đầu tư theo giá trị là các hoạt động đầu tư dài hạn vào các cổ phiếu ít được chú ý trên thị trường do không hấp dẫn các nhà đầu tư và có giá cả thị trường thấp hơn giá trị thật của cổ phiếu nhằm tìm kiếm lợi nhuận từ cổ tức do doanh nghiệp mang lại.

Về mặt hình thức, các cổ phiếu dạng này khởi điểm không được các nhà đầu tư chú ý tới nên nó sẽ dẫn tới việc giá thị trường của cổ phiếu sẽ bị đẩy giảm xuống thấp hơn so với giá trị thật xét về cơ hội và năng lực kinh doanh của doanh nghiệp phát hành chúng; nhà đầu tư theo giá trị sẽ chớp lấy thời cơ này, dựa trên việc xác định được giá trị thật của cổ phiếu thông qua việc phân tích tài chính, đánh giá doanh nghiệp trong nhiều mối tương quan và đầu tư vào chúng với kỳ vọng về giá trị do doanh nghiệp mang lại (thường là cổ tức) chứ không phải là bằng việc “lướt sóng”, hưởng chênh lệch giá trị thị trường.

Xem xét về lịch sử phát triển của triết lý đầu tư này, lịch sử thị trường chứng khoán đã ghi lại rất nhiều cái tên tầm cỡ thế giới thành công bằng việc áp dụng các triết lý này trong hoạt động đầu tư của họ và cũng chính họ là các minh chứng cho hiệu quả bền vững của triết lý đầu tư này.

Trong số họ, có thể kể đến một số các nhà đầu tư thành công nhất như: Warren Buffett, Charlie Munger, Walter Schloss, William J. Ruane, Irving Kahn, Charles Brandes, Mario Gabelli, Bruce Greenwald, Seth Klarman, John Templeman, Joel Greenblatt, Martin J. Whitman, và Max Heine – điểm chung của họ là đều áp dụng một cách sáng tạo các triết lý về đầu tư theo giá trị của Graham trong việc đầu tư. Và như tỷ phú Warren Buffett – người học trò thành công nhất của Graham – đã từng phát biểu: “Đi theo các triết lý của Graham tức là bạn sẽ có được các lợi ích từ sự điên rồ của thị trường hơn là việc bạn là một phần của sự điên rồ đó”.

Và điều gì đã làm nên thành công của triết lý này? Theo chính Graham, triết lý đầu tư theo giá trị có một số nguyên tắc và khái niệm là nền tảng cho mọi sự vận dụng trong hoạt động đầu tư và đây cũng là những điểm cốt lõi mà ông đã đúc kết từ việc ứng dụng triết lý đầu tư này trên thực tế.

Hai nguyên tắc đặc biệt nổi bật trong số các nguyên tắc này đó là:

  • Luôn luôn đứng trên quan điểm mình là người chủ của doanh nghiệp khi phân tích về doanh nghiệp đó.

  • Luôn luôn tính toán sự bất hợp lý của giá cả thị trường trong ngắn hạn để tìm ra giá trị thực sự của cổ phiếu trong dài hạn. 

Hai nguyên tác này là điều mà bất cứ nhà đâu tư giá trị nào cũng không được phép quên trong quá trình đánh giá của một cổ phiếu ít được chú ý trên thị trường để mua, các nhà đầu tư theo giá trị cũng phải tuân theo các nguyên tắc bổ sung để xác định giá trị nội tại (intrinsic value) và giá trị an toàn cận biên (margin of safety) cho cổ phiếu họ đang định đầu tư.

Nhìn chung lại, nếu bạn là một nhà đầu tư theo giá trị hay mong muốn trở thành một nhà đầu tư theo giá trị, bạn cần quan tâm đến các nguyên tắc đầu tư theo giá trị như sau:

  •  Hình thành thói quen tiếp cận, xem xét và xác định định giá trị thực của cổ phiếu theo quan điểm của một chủ sở hữu doanh nghiệp. Hãy tưởng tượng bạn đã sở hữu cả doanh nghiệp – bạn sẽ cảm thấy việc bạn mua cổ phiếu (một hình thái của chứng khoán) tương đương với việc bạn đang mua cho mình các quyền sở hữu của doanh nghiệp phát hành, và bạn sẽ luôn cẩn trọng trong việc đánh gía vì bạn đang muốn tìm hiểu xem tài sản của mình thực tế đang có giá trị là bao nhiêu.
  • Luôn luôn giả định rằng thị trường đã đánh rớt giá cổ phiều của bạn xuống dưới mức giá trị thực của chúng, và luôn nhớ rằng giá cả không bao giờ liên quan đến giá trị thực tế của chứng khoán hoặc giá trị tài sản ròng của doanh nghiệp bạn đang định sở hữu. Nếu chúng càng cách biệt, điều đó càng có lợi cho bạn vì bạn sẽ có thể bỏ ra ít tiền hơn để mua một doanh nghiệp có tiềm năng sẽ mang lại nhiều giá trị hơn cả bạn mong đợi.
  • Xác định giá trị nội tại của cổ phiếu, có thể là trên phạm vi rộng, và công việc này thường là việc bạn ước tính chúng vì việc tính toán giá trị nội tại theo mọi cách hiểu đều không phải là một môn khoa học chính xác.
  • Xác định giá trị an toàn cận biên – nói theo cách khác, là giá tri thị trường của cổ phiếu đã thấp đủ để vượt qua bất kỳ sự rủi ro về mặt cảm tính (tâm lý thị trường) hoặc khi thị trường suy thoái – và hãy ra quyết định đầu tư thật dứt khoát khi tất cả các bằng chứng chỉ ra đây một sự đầu tư đáng giá trong dài hạn.
Nguồn: Sưu tầm

Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2018

Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

Kaizen là gì? Lợi ích từ việc ý thức Kaizen?

1. Kaizen là gì?

Kaizen là một thuật ngữ kinh tế của người Nhật, được ghép bởi từ 改 (“kai”) có nghĩa là thay đổi và từ 善 (“zen”) có nghĩa là tốt hơn, tức là “thay đổi để tốt hơn” hoặc “cải tiến liên tục”. Thuật ngữ này trong tiếng Anh là “ongoing improvement” hoặc “continuous improvement” và trong tiếng Trung, Kaizen được phát âm là Gansai, nghĩa là hành động liên tục cải tiến, mang lại lợi ích vì tập thể hơn là lợi ích của cá nhân.



Trong cuốn sách “Kaizen: Chìa khóa thành công của người Nhật”. Kaizen được định nghĩa như sau: “Kaizen có nghĩa là cải tiến “. Hơn nữa, Kaizen còn có nghĩa là cải tiến liên tục trong đời sống cá nhân, đời sống gia đình, đời sống xã hội và môi trường làm việc. Khi Kaizen được áp dụng vào nơi làm việc có nghĩa là sự cải tiến liên tục liên quan tới tất cả mọi người – ban lãnh đạo cũng như mọi nhân viên”.
Tại Nhật Bản, Kaizen đã có lịch sử hơn 50 năm và Toyota là công ty đầu tiên triển khai Kaizen. Trước kia, Kaizen chủ yếu được áp dụng trong các công ty sản xuất như Toyota, Canon, Honda… Sau đó, Kaizen được áp dụng rộng rãi trong mọi công ty thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau và hiện nay, hầu hết các công ty của Nhật đều đang thực hiện Kaizen. Triết lý này không chỉ giới hạn trong ngành sản xuất mà còn có thể áp dụng được trong ngành dịch vụ, kinh doanh bán lẻ và thậm chí là một khóa học bất kì nào đó.  Triết lý này cũng thích hợp đối với đời sống cá nhân của mỗi người.


Trong lần xuất bản năm 1993 của “The New Shorter Oxford English Dictionary”, từ “Kaizen” cũng được bổ sung và định nghĩa như sau: Kaizen là sự cải tiến liên tục quá trình làm việc, nâng cao năng suất, …v.v. như một triết lý kinh doanh”. Ngày nay, Kaizen được nhắc tới như một triết lý kinh doanh, phương pháp quản lý hữu hiệu làm nên thành công của các công ty Nhật Bản. Tuy vậy, những cải tiến trong Kaizen là những cải tiến nhỏ, mang tính chất tăng dần và quá trình Kaizen mang lại kết quả ấn tượng trong một thời gian dài.
Khái niệm Kaizen lý giải vì sao các công ty Nhật Bản không thể duy trì mãi một trạng thái trong một thời gian dài. Trong khi đó, cách quản lý của phương Tây lại sùng bái Đổi mới: tạo ra những thay đổi lớn sau những đột phá về công nghệ, những tư tưởng quản lý và kỹ thuật sản xuất mới nhất. Nếu Kaizen là một quá trình liên tục thì đổi mới thường là hiện tượng tức thời.
Thực hiện Kaizen cũng ít tốn kém hơn đổi mới bởi nó nâng cao chất lượng công việc, ghi nhận sự tham gia của của nhà quản lý cũng như mọi nhân viên, nâng cao chất lượng sản phẩm, dịch vụ và giảm chi phí hoạt động. Đây chính là một điểm hấp dẫn của Kaizen vì nó không đòi hỏi các kỹ thuật phức tạp hay công nghệ mới. Để thực hiện Kaizen, bạn chỉ cần các kỹ thuật thông thường, đơn giản như 7 công cụ kiểm soát chất lượng (biểu đồ Pareto, nhân quả, tổ chức, kiểm soát, phân tán, các đồ thị và phiếu kiểm tra).

2. Lợi ích của hệ thống Kaizen

Vào những năm 1980 và đầu những năm 1990, rất nhiều các công ty lớn của Nhật thiết lập cơ sở sản xuất tại miền Bắc nước Mỹ. Khi họ giành được các công ty lớn ở Bắc Mỹ (như Bridgestone tiếp quản Firestone, Sony tiếp quản hãng phim Columbia Pictures) cũng là lúc nhà lãnh đạo các tập đoàn của Nhật truyền bá phương thức quản lý của họ đối với các công ty con và các công ty nước ngoài khác.

Chính thời điểm này, Kaizen cũng được biết đến như chìa khóa thành công của các doanh nghiệp Nhật Bản trong chiến lược cạnh tranh toàn cầu. Hiện tại có rất nhiều công ty trên thế giới đang cố gắng áp dụng hiệu quả triết lý CẢI TIẾN LIÊN TỤC của người Nhật nhằm đối phó với những thách thức về môi trường cạnh tranh khắc nghiệt, khó khăn kinh tế tăng lên, sự phát triển liên tục của công nghệ và các thay đổi về văn hóa – xã hội.
Toyota là công ty dẫn đầu trong việc áp dụng Kaizen trong chiến lược kinh doanh. Toyota có khoảng 9 nhà máy tại Bắc Mỹ và cuối năm 2007 hãng tiếp tục mở một nhà máy mới ở Mississipi, sản xuất xe ô tô với đội ngũ công nhân người Mỹ có mức lương ngang bằng hoặc hơn so với các công ty sản xuất xe ô tô khác. Trong số đó, 75% các xe ô tô được lắp ráp tại Bắc Mỹ có bộ phận và nguyên liệu được sản xuất tại đây. Chỉ có khoảng 25% xe ô tô là nhập từ Nhật và các nơi khác. Vậy mà, Toyota vẫn kiếm hơn 14 tỉ USD vào năm 2006 trong khi các nhà sản xuất xe ô tô của Mỹ phải chuyển tới Trung Quốc và Ấn Độ để tiết kiệm chi phí?
Bí quyết của Toyota ở đây chính là Kaizen – giảm lãng phí trong các khu vực như hàng hóa tồn kho, thời gian chờ đợi, vận chuyển, đi lại của người công nhân, kỹ năng của người lao động và sản xuất dư thừa. Với hệ thống Kaizen, mỗi công nhân trong nhà máy luôn thực hiện công việc một cách dễ dàng, đơn giản. Bằng việc dùng giỏ nhựa để phân loại các bộ phận phụ tùng theo mẫu xe, người công nhân không mất thời gian phân loại theo đặc tính.
Bằng cách tự chế tạo xe chuyên chở trong nội bộ nhà máy từ các bộ phận có sẵn trên dây chuyền và lắp thêm động cơ, Toyota có thể tiết kiệm gần 3.000 USD cho chi phí mua sắm xe chở hàng. Việc áp dụng Kaizen giúp cung cấp nguyên liệu hợp lý tùy thuộc vào khối lượng được tiêu thụ, giảm thiểu công việc  trong quy trình và  sự sắp xếp hàng hóa tồn kho. Do vậy, công nhân chỉ phải dự trữ một khối lượng nhỏ cho mỗi sản phẩm và thường xuyên bổ sung chúng dựa trên những gì mà khách hàng thật sự lấy đi. Điều này giảm thao tác thừa của công nhân, máy móc thiết bị giúp tăng năng suất lao động, nâng cao chất lượng công việc, giảm giá thành sản phẩm.

Kaizen thu hút và phát triển những người có khả năng sáng tạo và duy trì hiệu quả công việc cao. Bởi bản chất của nó, Kaizen lôi cuốn con người từ sự nhiệt tâm – những người không ngừng tạo ra sự khác biệt, hoàn thiện mọi thứ. Những con người này tập trung vào công việc của họ, giảm thiểu lãng phí và thỏa mãn với cơ hội cải thiện những gì mà họ có ưu thế. Việc họ tiếp tục thực hiện triết lý này sẽ thu hút đông đảo mọi người tham gia, tạo thành một phong trào trong công ty. Những kết quả thiết thực của việc áp dụng Kaizen tạo ra môi trường làm việc thoải mái, thúc đẩy họ không ngừng đưa ra nhiều sáng kiến cải tiến làm lợi cho công ty.
Đề xuất ý tưởng cải tiến là một quá trình tự học hỏi và nâng cao kỹ năng làm việc của nhân viên, giúp họ nâng cao ý thức và phát triển bản thân cũng như tập thể.Bởi vậy, nhân viên cảm thấy hứng thú hơn trong công việc, đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau. Tất cả những điều đó, càng tạo thêm động lực thúc đẩy cá nhân có các ý tưởng cải tiến, tạo tinh thần làm việc tập thể, đoàn kết và tạo ý thức luôn hướng tới giảm thiểu các lãng phí.
Nhà quản lý cũng như mọi nhân viên cần hiểu, tin vào triết lý Kaizen và cố gắng thực hiện một cách liên tục. Có như vậy, toàn thể nhân viên và lãnh đạo mới thấm nhuần triết lý CẢI TIẾN LIÊN TỤC trong suy nghĩ, hành động. Khi một triết lý được áp dụng hiệu quả thì nó sẽ hình thành nên một nét văn hóa trong công ty. Tổng biên tập tạp chí AutoWeek nhận định: “Tiết kiệm không chỉ văn hóa của riêng Toyota. Nó là văn hóa mà người Nhật đem tới nước Mỹ, hay chí ít cũng là trong các nhà máy sản xuất của họ”.
Tại Toyota, Kaizen đã giúp hình thành nên văn hóa công ty: văn hóa ứng xử giữa lãnh đạo với nhân viên, giữa các nhân viên với nhau; sự tiết kiệm; sự bảo vệ thương hiệu của công ty; sự cố gắng hết mình cho công việc; tinh thần học hỏi lẫn nhau. Tinh thần của Kaizen cũng được thể hiện qua hai triết lý quan trọng của Toyota là “Developing People First” and “Respect for People”. Giám đốc bộ phận lắp ráp John Robinson cho biết: “Ở Toyota, bất cứ vấn đề nào cũng được nhìn nhận một cách nghiêm túc và giải quyết triệt để. Đó là lý do vì sao không cứ gì quản lý, ngay cả một công nhân “quèn” cũng có thể cho dừng toàn bộ dây chuyền nếu phát hiện ra sai sót”.
Khi nhận thức được tầm quan trọng của Kaizen, nhà quản lý hay nhân viên đều có thể đồng tâm để xây dựng văn hóa công ty theo chiến lược Kaizen:
(1) Không để một ngày trôi qua mà không có cải tiến được đề xuất và thực hiện trong công ty.
(2) Kaizen áp dụng trong chiến lược định hướng khách hàng, đồng thời đảm bảo mọi hoạt động quản lý và tăng sự hài lòng cho khách hàng.
(3) Điều quan trọng hàng đầu là chất lượng, chứ không phải là lợi nhuận, một doanh nghiệp sẽ trở nên thịnh vượng khi và chỉ khi khách hàng mua sản phẩm và dịch vụ mà họ hài lòng.
(4) Thừa nhận rằng mọi công ty đều có điểm thiếu sót nên cần xây dựng văn hóa công ty để mọi nhân viên tự nhận thức một cách thoải mái những thiếu sót, để sẵn sàng đưa ra ý tưởng cải tiến.
(5) Giải quyết công việc theo hướng phối hợp và theo hệ thống chức năng chéo.
(6) Nhấn mạnh vào quá trình và thiết lập phương pháp tư duy định hướng vào cải tiến các quá trình.
(7) Thiết lập một hệ thống quản lý, khuyến khích và đền đáp nỗ lực đóng góp ý tưởng cải tiến của tất cả mọi người.

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

Về 10 điều mà Fisher cho rằng nhà đầu tư nên tránh (theo Fisher)

 


1.      Không nên mua cổ phiếu ở các công ty đang trong quá trình hình thành và phát triển

Đứng trên quan điểm đầu tư, Fisher cho rằng điểm khác biệt cơ bản giữa những công ty mới thành lập và những công ty đã hoạt động ổn định đó là:

Ở những công ty đã ổn định, mọi chức năng chính của hoạt động kinh doanh đều được thiết lập và vận hành trơn tru. NĐT có thể quan sát dây chuyền sản xuất, doanh thu, chi phí, đội ngũ quản lý và tất cả các khía cạnh khác của quá trình hoạt động…

Ở những công ty đang trong quá trình hình thành và phát triển thì tất cả những việc mà NĐT có thể làm là lên kế hoạch và dự đoán những khó khăn và lợi thế của công ty. Đây là vấn đề phức tạp hơn nhiều so với những việc cần làm ở những công ty đã hoạt động trong một thời gian dài. Nguy cơ mắc sai lầm có thể xuất hiện trong quá trình đưa ra kết luận. Thông thường, những công ty non trẻ có một vài cá nhân có tài lãnh đạo trong một giai đoạn nào đó của chu trình kinh doanh, tuy nhiên họ lại thiếu kiến thức trong nhiều lĩnh vực quan trọng không kém.
Vì những lý do trên, tác giả cho rằng mặc dù công ty đang phát triển đó có vẻ ngoài hấp dẫn thế nào, vấn đề tài chính của nó cũng nên để các chuyên gia thẩm định bởi họ có đội ngũ quản lý đủ trình độ để sửa chữa những khuyết điểm mà các công ty non trẻ chưa để ý đến.
Thực tế chứng minh: Có tới 95% start-ups phá sản trong 5 năm đầu tiên!?

2. Không nên bỏ qua những cổ phiếu chưa được niêm yết (những cổ phiếu giao dịch trên OTC hoặc Upcom)


Tính hấp dẫn của cổ phiếu chưa được niêm yết khác với cổ phiếu niêm yết là tính thanh khoản (khả năng mua — bán). Tác giả cho rằng nếu xác định được một doanh nghiệp tốt thì không nên e ngại chỉ vì cổ phiếu của nó chưa được giao dịch trên các sàn.
Lịch sử chứng minh những cổ phiếu có tốc độ tăng phi mã trên Upcom như SDI, MSR, VEF… hoặc
cổ phiếu ô tô Trường Hải, MSH trên OTC…

3. Không nên mua cổ phiếu chỉ bởi bạn thích các báo cáo hàng năm của nó

Thông thường, báo cáo thường niên thể hiện tầm nhìn và hành động của ban điều hành công ty trong năm sắp tới. Tuy nhiên, tác giả cho rằng rất nhiều doanh nghiệp, BGĐ không tự tay viết bản báo cáo này, mà nhiệm vụ này được giao cho một bộ phận chuyên trách mang tính hình thức để gửi cho cổ đông. Nếu bạn để cho chữ nghĩa và giọng điệu của bản BCTN ảnh hưởng đến quyết định mua cổ phiếu của mình thì nó cũng giống như việc bạn mua một sản phẩm chỉ bởi hình ảnh đầy lôi cuốn trên bảng quảng cáo.

NĐT nên xem xét thấu đáu và cân nhắc về những vấn đề thực sự trong kinh doanh.

4. Không nên lo lắng khi chỉ số P/E quá cao

Fisher cho rằng chỉ số P/E quá cao có thể là một dấu hiệu cơ bản chỉ ra rằng mức tăng cao hơn của khoản thu nhập (E) trong tương lai phần lớn đã được phản ánh ở mức giá hiện tại. Điều thực sự quan trọng ở đây là phải nắm rõ tình trạng của công ty, đặc biệt là phải xét đến các dự định của nó trong những năm sắp tới. Nếu như đợt tăng lợi nhuận trong những năm đó chỉ xảy ra trong một thời gian ngắn và công ty không có nguồn tăng lợi nhuận tiếp theo, khi mà nguồn lực hiện tại đã tận dụng hết, thì vấn đề lại hoàn toàn khác.
Kinh nghiệm cho thấy, duy trì ổn định lợi nhuận tằng dần qua các năm quan trọng hơn nhiều sự đột biến “bất thường”.

5. Không nên quan trọng hóa những bước giá nhỏ như 1/8 hay 1/4


Tác giả cho rằng khi đã tìm được cổ phiếu tốt thì không nên chỉ vì những bước giá quá nhỏ mà không mua chúng. Những giá phải trả thêm thật sự là không quan trọng so với mức lợi nhuận mà bạn sẽ bỏ lỡ nếu không mua cổ phiếu đó. Nếu cổ phiếu không thuộc loại có tiềm năng tăng trưởng dài hạn thì Fisher khuyên rằng ngay từ đầu NĐT không nên quyết định mua.

6. Không nên đa dạng hóa quá mức danh mục


NĐT đề cao sự đa dạng hóa với nỗi lo sẽ đặt quá nhiều trứng vào một giỏ và rồi khiến họ mua quá ít cổ phần của những công ty mà họ hiểu rõ và quá nhiều cổ phần của những công ty mà họ chẳng có chút hiểu biết nào. Dường như NĐT chẳng bao giờ nhận thức được rằng mua cổ phần của một công ty mà không có đủ kiến thức về nó còn nguy hiểm hơn là không đa dạng hóa. Đó chính là bất lợi của việc đặt trứng vào quá nhiều giỏ để rồi cuối cùng lại rơi vào chiếc giỏ không mấy hấp dẫn và cũng không thể nào canh chừng được tất cả các giỏ đựng trứng đó.

Kinh nghiệm cho thấy, thông thường một danh sách dài các chứng khoán trong danh mục không phải là một dấu hiệu của NĐT thông minh, mà là dấu hiệu của người không tin vào bản thân. NĐT có đầu óc thực tế thường nhận ra rằng anh ta nên tìm kiếm các khoản đầu tư có giá trị thay vì lựa chọn quá nhiều (giữ danh mục trong khoảng 5–10 mã là vừa phải với số vốn dưới 20 tỷ).

7. Đừng e ngại mua vì lo sợ chiến tranh

Chiến tranh khiến các chính phủ phải chi tiêu nhiều hơn mức có thể thu được từ thuế khi cuộc chiến đang tiếp diễn. Hệ quả là lượng tiền tăng gấp bội nên đồng tiền bị mất giá (lạm phát) dẫn đến giá cổ phiếu rẻ hơn giá trị thực. Fisher cho rằng đây là thời điểm ko nên sở hữu quá nhiều tiền mặt.

8. Không nên sa vào những vấn đề không thực sự quan trọng


Có một thực tế là rất nhiều NĐT thường đặt sự chú ý quá mức vào những con số thống kê tài chính, các bản báo cáo tài chính bề ngoài. Điều gì tạo ra mức giá bán của cổ phiếu? Chính là sự định giá chung tại thời điểm cổ phiếu bán ra của tất cả những người liên quan nghĩ rằng mức giá đó thể hiện giá trị chuẩn xác của cổ phiếu. Fisher cho rằng việc biết được những gì có thể sẽ xảy ra trong vài năm tới mới thật sự quan trọng.

9. Đừng quên xem xét thời điểm cũng như giá khi mua một cổ phiếu tăng trưởng thực sự


10. Đừng chạy theo đám đông


Những xu hướng đầu tư nhất thời và cách hiểu sai lệch về các sự kiện thực tế có thể kéo dài trong vài tháng hoặc vài năm. Tuy nhiên, xét trong dài hạn thì chính thực tiễn sẽ không chỉ xóa bỏ những xu hướng đó mà thường đến một thời điểm còn giúp những cổ phiếu bị ảnh hưởng này tiến xa theo hướng hoàn toàn ngược lại. Khả năng nhìn thấu quan điểm của số đông để tìm ra sự thật đằng sau chúng là một tố chất sẽ mang lại phần thưởng giá trị trong lĩnh vực đầu tư cổ phiếu. Không dễ dàng để thay đổi quan điểm chung của những người có sức ảnh hưởng lớn, tuy nhiên có một nhân tố mà tất cả chúng ta có thể nhận ra và giúp ngăn chặn chúng ta chạy theo số đông. Đó là nhận thức rằng giới tài chính luôn không bắt kịp những điều kiện thay đổi căn bản trừ khi một sự kiện gây tiếng vang hay nổi bật liên quan đến thay đổi đó mà mọi người đều biết.

Kết luận

Trước khi mua cổ phiếu NĐT cần trả lời câu hỏi “Điều gì khiến công ty trở nên khác biệt so với đối thủ?” Như Warren Buffet đã từng nói “Tôi đầu tư vào doanh nghiệp chứ không đầu tư vào cổ phiếu. Giá cả là cái bạn trả còn giá trị là thứ bạn nhận được”. Việc tránh những sai lầm mà Fisher chia sẻ trong cuốn sách này có thể giúp chúng ta tiến gần hơn tới thành công trong lĩnh vực đầu tư đầy thách thức nhưng rất thú vị và trí tuệ này.


Nguồn medium.com







Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Xây dựng thương hiệu, sự trung thực và lĩnh vực cốt lõi trong kinh doanh

Mấy hôm nay thấy báo chí đưa tin về nhãn hiệu Khaisilk có thể không trung thực với khách hàng khi bán sản phẩm của China mà lại dán nhãn Made in Vietnam. Khaisilk đã đóng cửa hàng, còn khách hàng thì bất bình và yêu cầu trả lại hàng hóa.

Câu chuyện của Khaisilk là bài học không bao giờ cũ cho việc phát triển bất kỳ một thương hiệu hay một doanh nghiệp nào. Đó là niềm tin và uy tín của một thương hiệu được xây dựng và phát triển cần nhiều thời gian nhưng để nó sụp đổ thì rất dễ dàng. Khaisilk có thể bán sản phẩm của China và đây là việc không có gì sai trái. Và khách hàng không thể bất bình vì việc Khaisilk bán hàng xuất xứ China. Tuy nhiên, vấn đề sẽ nảy sinh khi sản phẩm China đó được dán nhãn sản xuất tại Vietnam. Và việc bán hàng giả, hay lừa dối khách hàng là điều không chấp nhận được trong bán hàng.
Kết quả hình ảnh cho giá trị cuộc sống

Nói rộng hơn, để phát triển một thương hiệu, một sản phẩm hay một doanh nghiệp được bền vững và lâu dài thì việc tôn trọng khách hàng, vì cuộc sống của khách hàng là điều phải làm. Và sự tồn tại của doanh nghiệp có được bền vững hay không, được lâu dài hay không là phụ thuộc vào khách hàng. Đó là điều mà nền kinh tế Vietnam muốn phát triển hơn nữa cần phải làm-tuyên dương, cổ vũ cho những sản phẩm vì cuộc sống tốt đẹp của khách hàng.

Bài học thứ hai về phát triển doanh nghiệp có thể thấy được là Khaisilk đã đi xa khỏi phần thế mạnh-lĩnh vực kinh doanh cốt lõi của mình trong hành trình kinh doanh. Đó là kinh doanh các sản phẩm về lụa. Khaisilk đã tập trung vào bất động sản, du lịch và bán...phở thay vì duy trì và phát triển sản phẩm về lụa. Điều này không có gì là sai cả. Tuy nhiên, nó lại dẫn đến sự sụp đổ thương hiệu Khaisilk và các lĩnh vực khác như bất động sản, du lịch không thể cứu vãn được là điều đáng để suy ngẫm.

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

Tóm tắt sách tuần làm việc 4 giờ

Kết quả hình ảnh cho tuần làm việc 4 giờ
“Lão già béo ị hói đầu trong chiếc BMW mui trần màu đỏ” là viễn cảnh mà tác giả đã vẽ ra cho một cuộc đời thông thường.
Giả sử bạn là một thanh niên khỏe mạnh yêu đời thông minh có ý chí phấn đấu. Bạn cố gắng làm việc và học tập với mong muốn có được cuộc sống an nhàn khi về nhà. Dù có không ít thất bại, cuối cùng bạn cũng thành công, cuối cùng bạn đã trở thành người thành đạt, bạn có thể mua mọi thứ mà bạn muốn. Vượt qua giai đoạn khủng hoảng của tuổi trung niên trong bộ dạng của một người to béo hói đầu, bạn lái một chiếc BMW mui trần màu đỏ…
Bạn có muốn bỏ ra những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân để lao động cật lực hòng sống thanh thản lúc về già không? Như vậy có đáng không ? Nếu bạn phải cố gắng làm việc trong 30 – 40 năm, gần 500 tháng làm việc liên tục, thật là đáng sợ.
Xuyên suốt cuốn sách là DEAL (tiếng anh có nghĩa là đối phó), các chiến thuật giúp bạn cắt giảm thời gian đến mức tối đa, đạt được hiệu quả công việc tối đa và dùng thời gian còn lại để làm những điều có ý nghĩa với cuộc đời của bạn.
Đây là các bước mà các bạn sẽ dùng để làm mới bản thân mình:
D – Definition (Giả định, định nghĩa): Đảo ngược hoàn toàn những quan niệm phổ biến và đưa ra những cách hiểu hoàn toàn khác cho trò chơi mới. Phần giải thích cho những điều cơ bản nhất đối với việc thiết kế lại cuộc sống.
”Phần lớn mọi người đều không thích tiền, đa số họ mong muốn những thứ mà họ nghĩ phải tốn hàng tấn tiền mới mua được”
Đến với phần này, bạn sẽ được tiếp xúc với những định nghĩa lại kiểu như vậy, nó sẽ giúp bạn không tự giết chính tuổi thanh xuân của chính mình để lao vào kiếm một đống tiền – một con số – mà theo thời gian, để tăng cảm giác an toàn, con số đó ngày càng tăng lên, một cái vòng rat-race luẩn quẩn. Mục tiêu của cuộc đời bạn có phải là nhiều tiền không? Tiền chỉ là hệ quả của điều có giá trị hơn rất nhiều. Đó là những giá trị tốt đẹp của cuộc sống: sự tiện lợi thoải mái, niềm vui, hạnh phúc, sự công nhận và tự do.
E – Elimination (Sự loại bỏ): Loại trừ những quan niệm lỗi thời về quản lý thời gian và sự hiệu quả. Giúp hạn chế tối đa thời gian làm việc từ 40h/tuần xuống còn 4h/tuần (chỉ là một hình tượng, nhưng có người nhờ đó còn tiết giảm xuống còn ít hơn thế ^^ – 2 giờ – xem thêm ví dụ về Maneesh Sethi) và tăng hiệu quả làm việc lên hàng chục lần nhờ những phương pháp như phớt lờ có chọn lọc, chế độ ăn kiêng hay bỏ qua những thứ thật sự không quan trọng
Kết hợp luật Pareto - quy luật 20/80 (20% công việc của bạn cho 80% kết quả của bạn. Nghĩa là bạn cần giảm số lượng công việc cần hoàn thành chỉ còn 20% của toàn bộ khối lượng công việc) và luật Parkinson (công việc sẽ chiếm hết thời gian mà bạn dành cho nó. Vậy bạn hãy giảm thời gian làm những việc quan trọng), bạn sẽ tìm ra cách để có một đống thời gian mà vẫn làm việc hiệu quả.
Kết quả hình ảnh cho pareto law 80 20 examples Kết quả hình ảnh cho Parkinson law
“Bận rộn là một hình thái của sự lười biếng: Lười suy nghĩ và hành động bừa bãi”
Yếu tố quan trọng đầu tiên để có một cuộc sống mơ ước: thời gian.
A – Automation (Sự tự động hóa): Đặt dòng tiền vào máy tự động bằng cách kinh doanh theo địa lý, thuê ngoài (outsourcing) và các quy tắc không cần ra quyết định. Cũng tương tự như những lý thuyết về dòng thu nhập bị động (passive income) của Robert Kyosaki, lý thuyết này bắt đồng tiền phải tự làm việc cho bạn mà không cần phải động tay vào nó quá nhiều.
Yếu tố thứ hai để có một cuộc sống thịnh vượng: Dòng tiền.
L – Liberation (Sự tự do): Là bản tuyên ngôn của những người có xu hướng tự do, làm xuất hiện những tư tưởng mới như nghỉ hưu ngắn hạn, phương thức kiểm soát từ xa hoàn hảo hay thoát khỏi sự bó buộc bạn với một nơi duy nhất.
Đây là yếu tố cuối cùng để tạo thành một cuộc sống mà bạn mơ ước: Sự tự do.

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

Chuỗi giá trị

Tối qua đọc báo mới nhận ra là bấy lâu nay kinh tế VN tăng trưởng chỉ dựa trên bán tài nguyên và sức lao động (gia công sản phẩm). Nên hàm lượng chất xám và giá trị gia tăng cho sản phẩm rất thấp. Đó là lý do tại sao tốc độ tăng trưởng sẽ không thể tăng được nữa khi mà tài nguyên cạn kiệt và các nước khác như Bangladesh giảm giá nhân công.




Điều đó cũng có nghĩa là các ngành như bất động sản, khai khoáng, gia công sẽ không đóng góp nhiều cho tăng trường kinh tế. Các ngành đóng góp nhiều tăng trưởng cao, ổn định và lâu dài vẫn là sản xuất, hậu cần, dịch vụ và nghiên cứu phát triển. Vì các ngành này tham gia vào chuỗi giá trị toàn cầu. Và làm gia tăng giá trị cho sản phẩm.

Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Nhà đầu tư thông minh – Phần 3

Tóm tắt

Hãy luôn tỉnh táo và sử dụng cái đầu của mình. Rút cuộc thì bạn cần tìm được giá trị của công ty đó ra sao. Và hãy biết được thế mạnh của mình là gì và sử dụng chính thế mạnh đó.

Những suy nghĩ rất buồn cười về giá trị cổ phiếu ở Việt Nam

Hằng ngày, khi đọc báo, theo dõi diễn đàn trên mạng, nghe những người xung quanh nói chuyện về chứng khoán, tôi không khỏi thấy buồn cười về một số ngộ nhận liên quan đến thị giá và giá trị của cổ phiếu. Ở đây tôi xin nêu ra một số trường hợp vui nhất.


Ngộ nhận 1: giá trị không có ý nghĩa gì hết

Phần trước tôi đã nói sơ về ngộ nhận này, bây giờ xin lấy ví dụ hài hước nhất mà tôi từng được biết.

Khi mua một món hàng nào đó, người Việt mình sẽ ào vào mua nếu như thị giá nó đột ngột giảm (chẳng hạn như nhờ khuyến mãi), ngoài ra không cần tìm hiểu gì thêm.

Nhưng đối với cổ phiếu (và đô la, vàng) thì hơi khác. Đầu tiên, mọi người sẽ lao vào mua khi thị giá nó tăng (chẳng phải đồng nghiệp của bạn từng thúc giục bạn nhanh nhanh mua cổ phiếu vì giá cổ phiếu đang lên đó sao?). Đến khi phần lớn cổ phiếu đã có giá cao và khó mua, mọi người sẽ lao đi tìm mua những cổ phiếu mới (thường là trên thị trường OTC) có giá còn thấp. Ngoài ra không cần tìm hiểu gì thêm. Cứ có ai nhanh chân mua trước thì được gọi là nhà đầu tư lão luyện.

Ví dụ tiêu biểu nhất cho trường hợp một (giá cao) là cổ phiếu PVD, cho trường hợp hai (giá thấp) là BBT.

Để hiểu điều hài hước ở 2 cổ phiếu này, trước tiên bạn cần biết về chỉ số PE. Chỉ số PE của một cổ phiếu chính là tỉ số giữa thị giá và lợi nhuận của công ty phát hành cổ phiếu trong 1 năm. Ví dụ, trong năm vừa qua công ty X thu được lợi nhuận là 1 ngàn đồng trên mỗi cổ phiếu, hiện nay trên thị trường thì cổ phiếu X có thị giá là 12 ngàn đồng, khi đó ta nói PE của X là 12 (=12 ngàn/1 ngàn).

Hay nói cách khác, bạn bỏ ra 12 đồng để có được 1 đồng lợi nhuận mỗi năm khi sở hữu cổ phiếu X. Nếu công ty X vẫn giữ vững tốc độ lợi nhuận như hiện nay, thì sau 12 năm xem như bạn thu hồi lại được số tiền ban đầu.

Cổ phiếu PVD từng có thời điểm có PE=328. Tôi không thể nào hiểu nổi tại sao lại có người chịu bỏ tiền ra mua cổ phiếu có PE=328. Ngay cả cổ phiếu của Google, dù được rất nhiều người săn đón và nhiều người đánh giá rằng đã bị kỳ vọng quá cao, cũng chỉ có PE khoảng 60. Nếu bạn mua PVD với PE=328, và nếu vẫn giữ mức lợi nhuận hằng năm như hiện nay, PVD cần kinh doanh khoảng 328 năm nữa để bạn có thể xem như gỡ lại vốn. Ba trăm hai mươi tám năm! Nếu bạn chưa thể hình dung nổi nó dài thế nào, thì cứ nghĩ thế này: cách đây 328 năm thì ngay cả đất Sài Gòn cũng chưa được hình thành!

Còn BBT (Bông Bạch Tuyết) thì sao? Cách đây gần một năm, thị giá của BBT chỉ có khoảng mười mấy ngàn đồng. Bạn thấy rẻ quá rồi phải không? Nhưng nếu đem lợi nhuận còm cõi của BBT mà đem chia cho thị giá đó, thì PE của BBT ở mức trên 100. Vâng, cần trên 100 năm để BBT gỡ lại vốn cho bạn.

Chỉ có cách duy nhất lý giải cho mức PE > 100 một cách hợp lý là về lâu dài lợi nhuận của BBT phải tăng trưởng mạnh mẽ hơn hiện tại. Khi đó quãng thời gian 100 năm có thể chỉ còn rút xuống còn 10-20 năm (lúc đó thị giá của BBT chắc chắn sẽ cao hơn). Làm thế nào BBT tăng lợi nhuận mạnh mẽ? Bằng cách bán nhiều băng vệ sinh hơn? Để tìm hiểu khả năng đó, thay vì bỏ hết thời gian đọc các bản báo cáo tài chính, bạn nên dành ít thời gian quý báu chạy đến các siêu thị, cửa hàng tạp hóa ở Sài Gòn. Thử đếm xem bạn tìm được bao nhiêu điểm bán sản phẩm của BBT. Theo tôi được biết thì băng vệ sinh của BBT ngày càng trôi dạt ra xa Sài Gòn, muốn tìm thấy thì phải đến các điểm bán ở tỉnh khác. Cứ mỗi năm thì chúng lại trôi dạt ra xa hơn, và ít điểm bán hơn. Tôi đoán rằng những người mua BBT (mua cổ phiếu, chứ không phải mua băng vệ sinh) khi PE>100 đều là những người đàn ông khờ khạo. Phần lớn phụ nữ ở Sài Gòn đều không mua cả cổ phiếu lẫn băng vệ sinh của BBT.


Ngộ nhận 2: Mệnh giá chính là giá trị của cổ phiếu

Rất nhiều báo chí thường hay đựa tin về chứng khoán như sau:

“Cổ phiếu X (mệnh giá 10 ngàn đông/cổ phiếu) hiện nay đã có thị giá là 200,000 đồng/cổ phiếu, tức là gấp 20 mệnh giá. Ông Z, chuyên gia chứng khoán của công ty Y. cho rằng thị giá của X đã vượt quá giá trị thực. Nhà đầu tư nên cẩn thận…”

Đọc xong đúng là tôi thấy mình cần phải cẩn thận. Nhưng không phải cẩn thận với cổ phiếu X, mà là cẩn thận với ông Z gì đó. Theo như cách nói của ông Z thì mệnh giá chính là giá trị của cổ phiếu, có phải vậy không?

Tôi sẽ lấy một ví dụ đơn giản. Giả sử hồi đầu năm tôi thành lập công ty cổ phần HAVILO (Hột Vịt Lộn) với số vốn 100 triệu đồng. Để có được số tiền đó, tôi vay ngân hàng 40 triệu, đồng thời huy động từ người quen được 60 triệu đồng còn lại bằng hình thức phát hành 6,000 cổ phiếu với mệnh giá 10,000 đồng (60 triệu = 6,000 x 10,000). Giả sử những cổ đông đó đồng ý gốp vốn đúng bằng mệnh giá.

Như vậy ở thời điểm thành lập bản cân đối kế toán của HAVILO như sau:

Bảng 1 (Đơn vị: 1 triệu đồng)

Rất dễ hiểu phải không: Tài sản = Nợ + Vốn.

Vì bản tính rất lười biếng, tôi quyết định không dùng 100 triệu tiền mặt kinh doanh gì cả, mà đem hết đi mua cổ phiếu SJS lúc nó có thị giá là 100,000 đồng/cổ phiếu. May mắn thay, chỉ vài tháng sau thị giá của SJS tăng lên 1,600,000 đồng/cổ phiếu (đã điều chỉnh sau khi chia tách), và tôi bán hết cổ phiếu SJS của mình. Như vậy 100 triệu ban đầu của tôi đã biến thành 1.6 tỉ, tức là tôi kiếm lời được thêm 1.5 tỉ. Giả sử như công ty HAVILO được ưu đãi không phải đóng thuế thu nhập doanh nghiệp trong năm nay.

Khi đó cân đối kế toán của HAVILO sẽ là thế này:



Bảng 2 (Đơn vị: 1 triệu đồng)

Bây giờ tôi đố bạn: Mệnh giá của HAVILO bây giờ là bao nhiêu?

Trả lời: vẫn là 10 ngàn đồng/ cổ phiếu (vì Vốn đầu tư vẫn là 60 triệu).

Câu hỏi kế tiếp: Tôi muốn bán cổ phiếu HAVILO cho bạn với giá 50 ngàn đồng/cổ phiếu (gấp 5 lần mệnh giá), bạn có mua không?

Lẽ dĩ nhiên bạn sẽ mua ngay vì cái giá 50 ngàn là quá hời. Với 1,6 tỉ tiền mặt, cho dù HAVILO có phải ngừng kinh doanh ngay lập tức, trả 40 triệu tiền nợ, thì nó vẫn còn đến hơn 1,5 tỉ để trả lại cho các cổ đông. Nghĩa là mỗi cổ phiếu của HAVILO sẽ là 1.56 tỉ / 6,000 cổ phiếu = 260 ngàn đồng.

Bỏ ra 50 ngàn đồng để sở hữu 260 ngàn đồng tiền mặt, đối với người bình thường thì đó là vụ đầu tư quá hời, nhưng đối với ông Z gì đó thì không hẳn vậy!

Mệnh giá của cổ phiếu đơn giản chỉ là một con số được ấn định lúc góp vốn hoặc phát hành cổ phiếu ra bên ngoài. Theo thời gian, mệnh giá sẽ khác hẳn so với tình hình thực tế về tài sản và lợi nhuận của công ty đó. Thị giá cao gấp 20 lần mệnh giá không có nghĩa là đắt, mà thị giá chỉ còn bằng 1/10 mệnh giá cũng không có nghĩa là rẻ.

Nếu muốn hiểu rõ hơn giá trị của một công ty, bạn phải nhìn vào cân đối kế toán. Chỉ một con số mệnh giá không thể nói lên được điều gì cả.

Ngộ nhận 3: Giá sổ sách chính là giá trị của cổ phiếu

Trong kế toán, người ta tính giá sổ sách (Book value – BV) bằng cách:

BV = Vốn chủ sở hữu / số cổ phiếu phát hành

Áp dụng cho bảng 2:

BV = 1.560 tỉ / 6,000 cổ phiếu = 260,000 đồng

Sau phần trình bày ở Ngộ nhận 2, có thể bạn cũng nảy ra ý nghĩ: nếu thị giá thấp hơn so với BV thì có phải cổ phiếu đang rẻ không? Rất nhiều người phân tích giá trị cũng mắc phải sai lầm đó. Thực tế thì BV cũng như mệnh giá, chẳng thể nói lên điều gì về giá trị thực của cổ phiếu cả.

Trong ví dụ ở Bảng 2 thì đúng là khoản đầu tư rất hời, nhưng có trường hợp hoàn toàn ngược lại. Hãy xem ví dụ sau.

Khi đã có 1.6 tỉ tiền mặt, tôi quyết định làm một cú đầu tư điên rồ: chạy ra chợ Nhật Tảo mua vô số máy vi tính siêu cũ (máy XT, màn hình 2 màu đen-xanh, không ổ cứng… chẳng hạn). Vâng, tôi thích chơi ngông như vậy đó. Sau khi mua thì tôi chỉ còn lại 10 triệu đồng tiền mặt.

Cân đối kế toán của HAVILO lúc này sẽ như sau:

Bảng 3 (Đơn vị: 1 triệu đồng)

Lúc này, nợ và vốn chủ sở hữu không hề thay đổi, chỉ có điều cơ cấu tài sản đã có sự khác biệt. Tài sản được chia ra làm 2 phần: tiền mặt 10 triệu và phần “máy móc thiết bị” là 1,590 triệu.

BV vẫn là 260 ngàn đồng. Nhưng trong mỗi 260 ngàn đồng, phần lớn đã đi vào cái khoản “máy móc thiết bị” hết rồi. Bạn thấy đấy, nếu nhắm mắt dựa vào BV, bạn sẽ nhầm rằng máy cái máy vi tính đời XT là giá trị! Thực tế thì ai cũng biết, mấy cái máy XT đó có cho thì cũng chẳng ai thèm nhận về nhà cho chật chỗ.


Đó cũng là lý do vì sao người ta gọi BV là “giá trị trên sổ sách”. Trên sổ sách thì cái máy XT hay là Core2duo đời mới nhất đều có thể như nhau cả.

Và với chỉ 10 triệu đồng tiền mặt, HAVILO chắc chắn sẽ gặp rắc rồi lớn khi khoản nợ 40 triệu đến hạn phải trả. Nguy cơ phá sản là khó thể tránh khỏi. Nhưng ngay cả lúc đó, trên sổ sách thì giá trị của HAVILO vẫn là 260 ngàn đồng/cổ phiếu! Vẫn sẽ có người lao vào mua HAVILO vì thấy rằng cái giá trị sổ sách 260 ngàn là quá hấp dẫn. Dĩ nhiên là không có tôi trong đó! Trên thực tế thì giá trị của HAVILO là con số 0 tròn trĩnh, có cho không tôi cũng không thèm.

Nếu bạn dựa vào BV để định giá doanh nghiệp, bạn phải cất công tìm hiểu xem cái BV thực chất là gì. Nó là Core2duo hay là XT, nó là mảnh đất ngay trung tâm thành phố hay là một bãi bồi vô giá trị ngoài biển, nó là máy móc có thể giúp sinh ra nhiều đồng lợi nhuận hay là một cái máy xay tiền không thương tiếc. Muốn vậy, bạn phải trực tiếp đến tìm hiểu ở công ty; rủ nhân viên trong đó đi uống bia hơi; phỏng vấn đối tác, khách hàng, đối thủ cạnh tranh của công ty; thậm chí bạn có thể hack vào trong mạng nội bộ của công ty đó để moi thông tin (tôi nói đùa thôi, đừng dại mà làm vậy!).

Ngộ nhận 4: Chỉ số PE nói lên giá trị của cổ phiếu

Bạn còn nhớ chỉ số PE là gì chứ? Ok. Chúng ta tiếp tục.

Rất nhiều chuyên gia cũng hay đưa ra nhận định cổ phiếu đang vượt quá giá trị thật vì PE quá cao, hoặc thấp hơn giá trị thật khi PE quá thấp. Điều này thực sự là rất buồn cười.

Chữ P trong PE là Price (thị giá), còn chữ E là Earning (lợi nhuận). Trong kế toán, có lợi nhuận không có nghĩa là có tiền đâu, có khi ngược lại là khác. Chúng ta tiếp tục ví dụ từ Bảng 3 nhé.

Với bản tính mánh mung, tôi cố gắng xoay chuyển tình thế cho HAVILO. Với một đống máy XT thì chắc chắn tôi không thể vận hành chúng để sinh ra lợi nhuận được. Tôi liền lên Internet tìm đại một phần mềm mã nguồn mở nào đó, sửa lại một chút rồi biến nó thành phần mềm riêng của mình (dĩ nhiên là phải giấu đi xuất xứ mã nguồn mở của nó). Sau đó tôi đến kêu gọi sinh viên ở các trường Đại học mua phần mềm của tôi với điều khoản đặc biệt: cứ xài thoải mái, sau 1 năm mới trả tiền cũng được (trong kế toán gọi là credit cho khách hàng 1 năm mới thu tiền). Tôi hiểu rõ sinh viên thì làm gì có tiền mà trả cho mình, ngay cả mấy đứa sinh viên cũng biết điều đó, nhưng có sao, cứ xài thôi, đến hẹn thì quỵt luôn có sao. 😛

Và thế là HAVILO có thêm 60 triệu đồng lợi nhuận, sinh viên có phần mềm để xài, còn tôi thì hứng khởi chuẩn bị nhìn giá cổ phiếu của HAVILO tăng lên. Tất cả mọi người đều vui vẻ ai về nhà nấy.

HAVILO có thêm 60 triệu đồng từ lợi nhuận, nhưng muốn có được số tiền mặt tương ứng thì phải đợi 1 năm nữa. Chẳng sao cả, những nhà đầu tư háo hức không cần phải đợi lâu đến vậy, họ bắt đầu tính:

Tổng lợi nhuận là 60 triệu. HAVILO phát hành 6 ngàn cổ phiếu.

Vậy mỗi cổ phiếu lãi 60 triệu / 6 ngàn = 10 ngàn đồng/cổ phiếu.

Thị giá ngày hôm nay của HAVILO là 50 ngàn đồng/cổ phiếu.

Suy ra: PE = 50 ngàn/10 ngàn = 5

BÀ CON ƠI! MUA CỔ PHIẾU SIÊU RẺ ĐÊ!!!!!

PE của HAVILO chỉ có 5, trong khi trung bình thị trường hiện nay là 40. Giá sổ sách của HAVILO đến 260 ngàn, trong khi thị giá chỉ có 50 ngàn. Còn dại gì mà không mua?

Nếu bạn mua HAVILO, bạn và những cổ đông khác sẽ phải gánh số nợ 40 triệu khi HAVILO phá sản. Ồ, hy vọng rằng sang năm sau bạn sẽ tìm lại được những sinh viên kia để đòi thanh toán lại tiền sử dụng phần mềm nhé! Chúc may mắn! Còn tôi thì ôm số tiền nhờ bán cổ phiếu HAVILO cho bạn để đi chơi đảo Tuần Châu đây.

Dĩ nhiên có ví dụ trên là vì giám đốc lừa đảo. Nhưng ngay cả giám đốc thành thật, thì chỉ dựa vào duy nhất chỉ số PE cũng không nói lên được giá trị thực tế của doanh nghiệp:– lợi nhuận trong năm nay có thể cao vì đột biến. Ví dụ công ty T sản xuất mì ăn liền với lợi nhuận èo uột qua bao nhiêu năm, do đó thị giá cổ phiếu T cũng rất thấp. Đột nhiên năm nay có thiên tai lớn, ban lãnh đạo của T đục nước béo cò bán mì ăn liền cho nhân dân gặp nạn với giá cắt cổ. Lợi nhuận trong năm nay sẽ cao đột biến, nhưng đến năm sau thì chắc chắn sẽ có vấn đề lớn, thậm chí muốn duy trì lợi nhuận như xưa cũng đã khó rồi. Vì vậy, bạn phải xem xét PE qua nhiều năm.

– Phải xét đến yếu tố tăng trưởng. Công ty A có PE=50 so với công ty B có PE=10 thì thế nào? Bạn nghĩ rằng B hấp dẫn hơn? Hãy nhìn về tương lai. Nếu A tăng trưởng 50%/năm, trong khi B tăng trưởng -5%/năm (nghĩa là lợi nhuận trong tương lai sẽ càng ngày càng kém) thì công ty A mới đáng để đầu tư. Muốn biết tình hình tương lai của một công ty trên thực tế không phải quá khó. Cứ tập trung vào công ty nào mà bạn hiểu rõ. Chẳng hạn, nếu bạn là dân IT thì một công ty chỉ sản xuất dĩa mềm với PE=5 có hấp dẫn không? Dĩ nhiên là không, vì chỉ vài năm nữa thôi là nó sẽ đóng cửa.

Ngộ nhận 5: Chỉ chuyên gia mới có thể phân tích giá trị

Chuyên gia ở đây là ai? Đó là những người làm trong các quỹ đầu tư, công ty tài chính, công ty chứng khoán, ngân hàng, giáo sự đại học,…

Bạn nghĩ rằng chỉ những người đó mới có thể phân tích tài chính, phân tích công ty,… Còn mình thì đâu có lợi thế bằng họ.

Bạn nghĩ gì về những ví dụ đã nêu ở Ngộ nhận 2, 3, 4? Có phải đó là lỗi do kế toán, kiểm tốt không chính xác, lừa lọc? Thông tin không minh bạch?

Chẳng có lỗi gì ở đây cả. Hầu hết các ví dụ đó để hợp lệ về mặt kế toán và kiểm toán. Gọi máy vi tính XT là tài sản là hoàn toàn đúng đắn. Chẳng có cơ chế dù minh bạch cỡ nào có thể giúp bạn tìm ra những “sơ hở” đó cả. Chính bạn, nhà đầu tư, phải tự thực hiện điều đó.

Vậy những “chuyên gia” đó có lợi thế gì khi tìm ra những “sơ hở” đó? Chẳng có lợi thế nào hết. Ngược lại, chính họ mới bị bất lợi. Peter Lynch, người được xem là nhà quản lý quỹ xuất sắc nhất nước Mỹ, có viết trong cuốn sách “One up on Wall Street” rằng: bất kỳ người bình thường nào, nếu biết tận dụng những gì mình hiểu rõ, đều có thể đánh bại các chuyên gia ở Wall Street. Khi nào có thời gian tôi sẽ tóm tắt lại nội dung cuốn sách này.

Cách dễ nhất để đánh bại hầu hết chuyên gia là dựa vào Index Fund (đã nói ở bài trước). Điều này đã được chứng minh bởi lý luận của giới nghiên cứu lẫn kết quả thực tế từ ngành tài chính.


Cách thứ hai là tận dụng cái bạn đã biết sẵn.

Hãy tưởng tượng, nếu một chuyên gia chỉ biết ngồi đọc các bản báo cáo tài chính, liệu ông ta có thể định giá chính xác doanh nghiệp đó không? Những phần trên của bài viết đã cho câu trả lời.

Phân tích tài chính chỉ là một phần của phân tích giá trị doanh nghiệp, nhưng chưa đủ. Phần còn lại, bạn phải tìm hiểu thực tế về tình hình kinh doanh, sản phẩm, khách hàng, thị trường, triển vọng của doanh nghiệp đó.

Hãy lấy tôi làm ví dụ. Chuyên môn của tôi là viết phần mềm. Chuyên môn của anh A nào đó là tài chính. Vậy ai có lợi thế hơn khi phân tích giá trị?

Trả lời: chính là tôi. Bởi vì trước tiên tôi sẽ chỉ tập trung phân tích những công ty mà tôi hiểu rõ. Tôi có thể dùng chuyên môn của mình để phân tích các công ty sản xuất phần mềm, khi có kinh nghiệm thì tôi có thể phân tích các công ty có ứng dụng phần mềm mạnh mẽ để phục vụ kinh doanh sản xuất.

Chuyên môn phần mềm chính là cái vốn quý nhất của tôi. Anh A không thể nào có nó trong một sớm một chiều được. Mà nếu không hiểu rõ về ngành phần mềm thì làm sao phân tích được các công ty đó? Đối với những người không có chuyên môn thì họ rất dễ nghĩ rằng máy XT và Core2duo đều có giá trị như nhau.

Có chuyên môn phần mềm rồi, muốn học thêm cơ bản về tài chính để biết cách đầu tư thì dễ hơn rất nhiều so với cách làm ngược lại. Chẳng hạn, tôi thấy nhiều người sau khi nghỉ làm IT, chỉ mất vài tháng, thậm chí là có thể vào làm việc ngay trong ngành tài chính, ngân hàng (làm chuyên viên phân tích, tư vấn hẳn hoi), mặc dù trước đó chưa hề có chuyên môn và kinh nghiệm gì trong lĩnh vực mới. Ngược lại, tôi chưa bao giờ thấy ai từ ngành tài chính, nghỉ làm, rồi chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đi học cấp tốc có thể vào làm phần mềm được.

Dĩ nhiên tôi không có ý so sánh và hạ thấp ngành nào cả. Ý của tôi rất đơn giản: hãy sử dụng thế mạnh sẵn có của bạn để chiến thắng. Nếu còn thiếu điều gì đó thì hãy tìm cách nào tốt nhất để bổ sung hay khỏa lấp. Đừng đánh mất thế mạnh của mình để nhắm mắt lao vào lĩnh vực mà bạn không có khả năng dành thắng lợi, chỉ vì nghe đồn rằng người nào đó giỏi lắm và có ưu thế hơn.

Vừa rồi tôi có nghe tin nhiều chú Hai Lúa ở ĐBSCL trúng đậm nhờ nuôi cá, đem tiền đi mua xe hơi đời mới. Cầm số tiền còn dư, các chú quyết tâm lên Sài Gòn săn lùng cổ phiếu của công ty trong lĩnh vực giàn khoan, công nghệ, ngân hàng, dược phẩm…

Ở hướng ngược lại, rất nhiều nhân viên trong các công ty công nghệ, ngân hàng… đang đổ xô về ĐBSCL săn lùng cổ phiếu của các công ty xuất khẩu thủy sản mới vì giá còn rất thấp (vì cách công ty thủy sản trên sàn giá đã cao).

Lẽ ra các chú Hai Lúa nhà ta, nếu thực sự tự mình muốn đầu tư thì nên bỏ thời gian ra phân tích tình hình kinh doanh của các công ty thủy sản quanh mình.

(Source: f319.com)

Nhà đầu tư thông minh – Phần 2




Để đầu tư đúng nghĩa. Bạn cần hiểu rõ và không được quên điều cốt yếu mỗi khi bỏ một đồng rra đầu tư. Đó là Biên độ an toàn.

Bạn không được để ông Thị trường tác động đến tâm lý của mình. Mà cần để ông Thị trường phục vụ vạn.

Hai nguyên tắc cơ bản khi đầu tư giá trị


Rất nhiều người lầm tưởng rằng đầu tư giá trị có nghĩa là tính toán dòng tiền tương lai rồi chiết khấu về hiện tại như ví dụ ở phần I đã trình bày. Không phải vậy. Đó chỉ là một trong những phương pháp thường được áp dụng thôi.

Nét quyến rũ của lý thuyết đầu tư giá trị nằm ở những nguyên tắc đơn giản của nó. Ở phần một tôi đã nêu ra nguyên tắc đầu tiên: mối tương quan giữa thị giá và giá trị. Phần này sẽ giới thiệu hai nguyên tắc cơ bản còn lại.

Biên độ an toàn (Margin Of Safety)


Nếu xét kỹ cách phân tích của cô bé trong phần I, ta sẽ thấy có các vấn đề sau:

– Số tiền lương trong tương lai thực chất chỉ là dự đoán, trên thực tế thì số tiền ấy có thể khác đi.

– Mức độ “tăng trưởng” tiền lương có thể cũng không phải là 25%/năm. Có nhiều rủi ro: công ty làm ăn kém, nên kinh tế đi xuống, cô bé ngộ nhận về năng lực của mình…

– Tỉ lệ phần trăm dùng để chiết khấu (8%/năm) cũng có thể sẽ khác đi.

Chỉ cần một trong các yếu tố trên xảy ra, chắc chắn kết quả tính giá trị cuối cùng sẽ có khác biệt. Nói chung nhiều người cùng phân tích một trường hợp thì mỗi người sẽ có kết quả tính giá trị khác nhau. Và con người thì luôn có thể mắc sai sót khi tính toán và nhận định.

Vì vậy Graham đề ra nguyên tắc biên độ an toàn (BĐAT) khi đầu tư: chỉ thực hiện đầu tư nếu như thị giá thấp hơn giá trị một khoảng đáng kể, khoảng đó gọi là BĐAT. Nếu BĐAT càng lớn thì vụ đầu tư đó càng hấp dẫn.

Hay nói cách khác, vấn đề không phải là tính toán để tìm ra giá trị chính xác nhất, vì điều đó là không thể. Thay vì vậy, ta chỉ cần cố gắng định giá sao cho con số gần đúng nhất (xác suất đúng càng cao càng tốt, nhưng không thể 100% được). Vấn đề quan trọng hơn là cần phải đòi hỏi BĐAT thật cao khi thực hiện đầu tư, để “bù đắp” cho những sai số không tránh khỏi khi định giá. Theo Graham, một giao dịch mà không có BĐAT thì giao dịch đó không phải là đầu tư đúng nghĩa.

Vừa rồi tôi có nói chuyện với một anh bạn. Anh ta hỏi tôi như sau:

– Cổ phiếu X đang có thị giá trên thị trường OTC là 32-34. Tao định giá nó khoảng 22 thôi. Vậy có nên mua không?

– Nếu thấy X tốt thì có thể xem xét mua. – Tôi uể oải trả lời.

– Tao định đợi nó xuống khoảng 30 thì mua. – Anh ta háo hức.

– CÁI GÌIIIIIIIIII… – Tôi hết lên – Nếu mày nghĩ rằng giá trị nó khoảng 22 là được, thì mày chỉ nên mua khi nó 16-18 thôi. Cái khoảng chênh lệch 4-6 đó là BĐAT. Ngay cả nếu thị giá là 22 thì cũng không mua, vì BĐAT chỉ bằng 0. ĐỪNG CÓ MUA NHE CHƯA! – Tôi BUZZ mấy phát qua Yahoo Messenger.

Nhiều người, mặc dù trình độ rất cao và cho rằng mình hiểu về phân tích đầu tư, lại không biết gì về BĐAT. Xem ví dụ ở trên báo Tuổi Trẻ, bài viết vừa khó hiểu vừa gây hiểu lầm cho người đọc ở chỗ: không nói rõ sai số có thể có trong tính toán và BĐAT thế nào là phù hợp. Nếu tác giả có thể cho rằng BĐAT của mình bằng 0 và tính toán của mình chính xác 100% thì có lẽ tác giả đó sẽ sớm trở thành người giàu nhất Việt Nam trong nay mai.

Hãy ghi nhớ: BĐAT càng lớn thì vụ đầu tư càng hấp dẫn. Nghe đơn giản quá phải không? Ai lại chẳng biết vậy? Thế thì bạn hãy quan sát những người xung quanh đang chơi cổ phiếu. Thay vì trông đợi BĐAT dương, họ sẵn sàng chấp nhận BĐAT âm, giống như anh bạn của tôi. Nghĩ rằng BĐAT là 0 đã hoàn toàn là điên rồ, chứ đừng nói đến BĐAT âm!!!

Và nếu tuần sau cổ phiếu X tăng giá từ 32 lên thành 40, BĐAT của anh ta sẽ giảm từ -10 (= 22 – 32) xuống còn -18 (= 22 – 40). Tôi dám chắc anh ta sẽ càng phấn khích muốn mua và cho rằng cổ phiếu X đang cực kỳ hấp dẫn! Vâng, X rất hấp dẫn, nhưng hấp dẫn để cho làm anh ta thua lỗ, chứ không phải hấp dẫn để đầu tư.

Có thể bạn sẽ phản bác lại rằng ở thời điểm hiện tại, rất khó tìm được cổ phiếu có BĐAT dương, vì giá cổ phiếu đang tăng lên chóng mặt mà. Nếu chỉ nhìn vào thị giá thì chẳng bao giờ biết được BĐAT cả. Cần phải chịu khó tìm ra giá trị của nó nữa.

Tôi xin kể lại kinh nghiệm của mình. Rất nhiều người có thể sẽ chê cười tôi vì cái sự cứng đầu lúc nào cũng đòi hỏi BĐAT cao của tôi đã làm tôi bỏ lỡ bao nhiêu là cơ hội kiếm lời. Vâng, tôi xin thành thật kể những pha bỏ lỡ cơ hội của tôi. Tôi đã bỏ lỡ không mua FPT khi giá của nó đang ở loanh quanh mức 80-90 ngàn (điều chỉnh lại theo mệnh giá 10 ngàn) để rồi đến giờ FPT leo lên giá trên 600 ngàn (tăng gần 700%). Tôi cũng bỏ lỡ không mua TDH khi giá nó còn 70, để rồi chứng kiến TDH chào sàn với giá 300. Chưa hết. Tôi giữ SAM trong suốt thời gian dài, để rồi quyết định bán đi, và chứng kiến SAM tăng gần gấp 3 lần sau đó. Tôi thậm chí còn nắm giữ VF1 khi nó trên 40, để rồi chứng kiến nó giảm xuống còn 16, nhưng tôi vẫn không bán và nắm giữ cho đến bây giờ. Tất cả những pha bỏ lỡ cơ hội đó đều là vì tôi cứng đầu đòi hỏi BĐAT cao.

Một số người thậm chí còn cho rằng không ai có thể ngốc hơn tôi nữa. 😛 Vâng, tôi thừa nhận mình rất ngốc, nhưng may mắn là tôi không để cho mình ngốc hơn nữa. Thế nào là ngốc hơn? Ngốc hơn là khi tôi bán hết những cổ phiếu của mình để ùa theo mua những cổ phiếu mà tôi tin rằng BĐAT là không có, thậm chí là âm. Cho đến thời điểm này, ngoại trừ những pha hỏng ăn ở trên, những cổ phiếu mà tôi đòi hỏi BĐAT cao đều đem lại kết quả rất thỏa đáng.

Sở dĩ hầu hết các học trò của Graham đều thành công là vì họ hiểu được BĐAT. Sau khi bước ra từ “lò luyện” của Graham, mỗi người học trò đều tìm ra phương pháp định giá doanh nghiệp riêng phù hợp với mình. Có người sử dụng phương pháp dòng tiền chiết khấu. Có người xác định giá trị bằng cách đánh giá toàn bộ tài sản hiện có của doanh nghiệp. Có người thì tính luôn giá trị vô hình (thương hiệu của doanh nghiệp) khi định giá. Trong đó nổi bật có Buffett là đặc biệt thành công vì kết hợp được 2 trường phái đầu tư giá trị và đầu tư tăng trưởng (vốn dĩ theo mọi người là hoàn toàn trái ngược nhau, có dịp tôi sẽ trình bày về đầu tư tăng trưởng sau). Ngay cả Graham cũng giới thiệu một số phương pháp cụ thể trong cuốn sách “Nhà đầu tư thông minh”. Mỗi người học trò sở hữu một “chiêu thức” định giá riêng, sao cho phù hợp với thế mạnh của chính mình và tăng độ chính xác khi định giá. Dù dùng chiêu thức nào thì cuối cùng họ cũng tuân theo một nguyên tắc: đòi hỏi BĐAT phải cao.

Lần sắp tới khi ai đó định dạy bạn về phân tích chứng khoán theo trường phái giá trị (hoặc phân tích cơ bản), nếu họ chỉ dạy bạn về PE, PEG, PB, DCF… mà không nói gì đến BĐAT, thì đừng nên tin họ. Nếu chỉ biết chiêu thức mà không biết tâm pháp, bạn chỉ có thể làm Sơn Đông Mãi Võ kiếm bạc cắc qua ngày thôi.

Warren Buffett có nêu một hình tượng rất lý thú. Nếu bạn cần xây một cây cầu để xe có trọng tải 10 tấn đi qua, bạn phải thiết kế và thi công cây cầu chịu được 15 tấn. Phần 5 tấn đó chính là BĐAT. Dù bạn có thông minh đến đâu thì cũng không thể lường trước được những biến cố trong tương lai: thời tiết bất thường, một số xe ăn gian tải trọng,… Nếu bạn ngoan cố xây cây cầu tải trọng 10 tấn hoặc thấp hơn, không sớm thì muộn cây cầu sẽ sập tan tành. Trường hợp này đặc biệt đúng khi bạn ở Việt Nam.

Thậm chí bà Năm bán phở cũng biết điều đó khi trả giá mấy người bán thách. Nếu người nói thách giá món đồ là 200 ngàn, trong khi bà Năm tin rằng nó chỉ đáng giá 30 ngàn, thì bà Năm sẽ đưa ra cái giá ban đầu là 5 ngàn! Nhưng người không biết trả giá thì sẽ đưa ra mức giá ban đầu đúng bằng 30 ngàn. Giá mua cuối cùng khi đó chắn chắn sẽ lớn hơn 30 ngàn.

Benjamin Graham luôn nhắc nhở học trò về BĐAT, còn bà Năm thì luôn nhắc nhỏ tôi rằng: “cháu phải biết cầm đằng cán”.


Ông Thị Trường (Mr. Market)


Tôi vẫn thường nghe nhiều người than phiền rằng phân tích cơ bản không có đất dụng võ ở thị trường Việt Nam. Họ cho rằng đi học mấy lớp về phân tích chứng khoán xong rồi chẳng áp dụng được gì. Chẳng hạn: tại sao cổ phiếu Z có các chỉ số cơ bản đẹp vậy mà giá cứ thấp lè tè? Họ cho rằng bây giờ người ta chỉ quan tâm đến thị giá thôi, có ai đầu tư dựa vào giá trị thực đâu mà mình phân tích giá trị làm chi cho mệt.

Một lần nữa, những người đó chỉ học chiêu thức mà chưa thuộc tâm pháp. Ngoài BĐAT, Graham còn đề ra một nguyên tắc nữa: ông Thị Trường (Mr. Market).

Để hiểu được nguyên tắc này, thay vì sở hữu cổ phiếu, bạn hãy tưởng tượng mình đang sở hữu một miếng đất do cha ông để lại. Dĩ nhiên là bạn dễ dàng biết được giá trị thực sự của miếng đất hơn là so với giá trị của cổ phiếu. Ngoài ra, hãy tưởng tượng thị trường chứng khoán là một ông hàng xóm – tên là ông Thị Trường – người cũng có một mảnh đất ở bên cạnh mảnh đất của bạn.

Hằng ngày, ông Thị Trường sẽ đến trước cửa nhà bạn để đưa ra một mức giá để mua mảnh đất của bạn, hoặc ngược lại bạn có thể mua miếng đất của ông ta nếu thấy giá đó hợp lý. Mặc dù cả hai miếng đất đều giống nhau về diện tích và địa thế, nhưng mức giá mà ông Thị Trường đưa ra luôn biến động theo từng ngày.

Chỉ có điều, ông Thị Trường có tâm lý rất bất ổn định. Trong một số ngày ông ta chỉ thấy toàn khía cạnh tích cực của miếng đất và vô cùng phấn khích, khi đó ông ta chào một mức giá vô cùng cao. Lại có một số ngày, ông ta rơi vào trạng thái vô cùng hoang mang và chỉ nhìn thấy toàn khía cạnh tiêu cực, khi đó ông ta sẽ đưa ra mức giá vô cùng thấp.

Ngoài ra, ông Thị Trường còn rất lì. Nếu hôm nay bạn từ chối giao dịch, thì ngay ngày hôm sau ông ta lại đến gõ cửa để chào mức giá khác, cao hơn hoặc thấp hơn tùy theo tậm trạng của ông ta ngày hôm đó. Ông ta không bao giờ quan tâm đến giá trị thực sự của miếng đất cả.

Nếu bạn cũng không hiểu rõ giá của miếng đất, bạn phải cẩn thận với ông Thị Trường. Rất có thể chứng tâm lý bất ổn định sẽ lây từ ông qua sang bạn. Khi đó bạn có thể sẽ mua phải miếng đất của ông ta hoặc bán miếng đất của mình với cái giá sai lầm.

Warren Buffet có lời khuyên như sau: ông Thị Trường ở trước cửa là để phục vụ bạn, chứ không phải để hướng dẫn bạn; cái mà bạn cần là túi tiền của ông ta, chứ không phải sự ngôn ngoan của ông ta. Nếu bạn tin rằng cái giá mà ông ta đưa ra quá cao so với giá trị thực của miếng đất, bạn có thể thản nhiên từ chối giao dịch, hoặc thậm chí có thể bán ngay miếng đất của mình. Tương tự, khi ông ta hoang mang cực độ, bạn có thể tận dụng cơ hội để mua miếng đất của ông ta ngay lập tức.

Graham cho rằng bạn nên tập trung tìm ra sự khác biệt giữa thị giá và giá trị, và khi có được BĐAT tương đối lớn thì thực hiện đầu tư ngay. Sau đó, bạn không được để sự biến động hằng ngày của thị giá ảnh hưởng đến quyết định mua/bán của mình. Thậm chí bạn cần phải trông đợi sự biến động đó. Về ngắn hạn, sự khác biệt giữa thị giá và giá trị luôn tồn tại, nhưng về lâu dài thì chúng sẽ tiến lại gần nhau. Bạn có thể kiếm được lợi nhuận cao hơn mức trung bình của thị trường nếu biết tận dụng những lúc có sự khác biệt đó. Muốn làm được điều đó thì bạn phải biết cách tránh xa những ảnh hưởng tâm lý của ông Thị Trường.

Câu chuyện trên còn cho thấy vì sao phần lớn mọi người đều thành công khi đầu tư vào căn nhà hoặc miếng đất cho tương lai lâu dài của mình (Như bà nội của tôi chẳng hạn, bà chưa hề học qua lớp phân tích đầu tư nào hết nhưng vẫn có thể chọn ra căn nhà có giá trị cao). Thực tế thì họ không bị ông Thị Trường quấy rầy mỗi ngày khi sở hữu căn nhà. Chẳng may nếu họ có thể giao dịch căn nhà qua mỗi ngày, hoặc tệ hơn nữa, họ có thể chia căn nhà ra thành nhiều phần thay vì phải giao dịch cả nguyên căn, có lẽ phần lớn trong số họ sẽ gặp thất bại khi đầu tư vào nhà đất.

Khi bạn mua cổ phiếu nào đó, hãy viết ra giấy cách thức tính toán giá trị của bạn. Nếu thị giá của cổ phiếu đó giảm chỉ còn phân nửa, đừng hoang mang. Hãy nhìn lại tờ giấy đó, xem cách tính toán đó còn đúng không. Nếu vẫn tin rằng nó đúng, bạn có thể có 2 lựa chọn:


1. Không quan tâm đến thị giá hiện tại. Theo cách này thì về lâu dài bạn sẽ có được mức lợi nhuận thỏa đáng.


2. Lấy tiền mua thêm cổ phiếu đó.


Phần 2 này đã giới thiệu thêm 2 nguyên tắc cơ bản khi đầu tư giá trị. Dựa vào đó, bạn có thể tự đi tìm ra phương pháp xác định giá trị riêng cho phù hợp với bản thân mình. Ở phần cuối cùng, tôi sẽ trình bày một số sai lầm thường thấy trong suy nghĩ của mọi người về thị giá và giá trị của cổ phiếu.

(Nguồn: f319.com)