Thứ Tư, 5 tháng 6, 2019

Sách hay - Món Quà Của Sự Không Hoàn Hảo của Brene Brown



Sách do Uông Xuân Vy & Vi Thảo Nguyên dịch.
Tác giả cung cấp một cuốn sách mạnh mẽ và đầy cảm hứng, khám phá cách nuôi dưỡng lòng can đảm, lòng trắc ẩn và kết nối để nắm lấy sự không hoàn hảo của bạn và nhận ra rằng bạn là đủ.

Mỗi ngày chúng ta phải đối mặt với hàng loạt hình ảnh và thông điệp từ xã hội và giới truyền thông cho chúng ta biết ai, cái gì và chúng ta nên như thế nào. Chúng ta được dẫn dắt để tin rằng nếu chúng ta chỉ có thể trông hoàn hảo và có cuộc sống hoàn hảo, chúng ta sẽ không còn cảm thấy không đủ. Vì vậy, hầu hết chúng ta thực hiện, làm ơn, và hoàn hảo, trong khi suy nghĩ, Nếu ta không thể giữ tất cả những quả bóng này trong không khí thì sao? Tại sao mọi người khác không làm việc chăm chỉ hơn và sống theo mong đợi của tôi? Mọi người sẽ nghĩ gì nếu tôi thất bại hay bỏ cuộc? Khi nào tôi có thể ngừng chứng minh bản thân? Trong Quà tặng của sự không hoàn hảo, Bren's rown, Tiến sĩ, một chuyên gia hàng đầu về sự xấu hổ, tính xác thực và thuộc về, chia sẻ những gì cô ấy đã học được từ một thập kỷ nghiên cứu về sức mạnh của Cuộc sống toàn tâm - một cách gắn kết với thế giới từ một nơi xứng đáng. Trong mười kim chỉ nam của mình, Brown gắn kết tâm trí, trái tim của chúng ta, và tinh thần khi cô khám phá làm thế nào chúng ta có thể nuôi dưỡng lòng can đảm, lòng trắc ẩn và sự kết nối để thức dậy vào buổi sáng và suy nghĩ, Bất kể điều gì được thực hiện và còn lại bao nhiêu, tôi vẫn đủ, và đi ngủ vào ban đêm suy nghĩ, Vâng, đôi khi tôi sợ, nhưng tôi cũng dũng cảm. Và, vâng, tôi không hoàn hảo và dễ bị tổn thương, nhưng điều đó không thay đổi sự thật rằng tôi xứng đáng được yêu thương và thuộc về.

Liên quan đến chủ để này Brene Brown có bài nói rất hay trên TED Talks về Sức mạnh của sự tổn thương (The power of vulnerability). Clip dài 21 phút. Clip có phụ đề tiếng Việt và Transcript tiếng Việt.



Theo goodreads

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2019

Trôi qua dưới đường chân trời



Vào cái thời trước khi có những chuyến bay dân dụng an toàn, hầu hết chúng ta chọn sử dụng dịch vụ hàng hải, bước lên những con tàu khổng lồ vượt đại dương, để di chuyển từ lục địa này sang lục địa khác. Khi những con tàu sắp sửa rời bến, hành khách sẽ đổ xô ra đứng gần thành tàu mè gần với bến cảng, nơi người thân và bạn bè đang đứng tiễn biệt. Thế rồi tiếng còi vang lên, báo hiệu tàu rời bến, hoặc sự ly biệt, kẻ trên tàu người trên bến vẫy tay, hôn gió và hét lên những tiếng tạm biệt cuối cùng trong lúc con tàu chầm chậm rời đi.

Chẳng mấy chốc, vật thể to lớn ấy dần cách xa bờ, khiến người ở lại không tài nào phân biệt được đâu là người thân của mình giữa một khối xám xịt người lẫn người đứng ở mẻ tàu, thế nhưng bất chấp, người ở lại vẫn vẫy tay, vẫn đăm đăm dõi theo. Rồi con tàu rời xa đến độ chẳng còn nhìn rõ được những người ở trên boong nữa, nhưng vẫn còn đó trên bến những cái nhin vào khoảng xa xăm nơi con tàu dần phai nhạt hình bóng, nơi họ đinh ninh là người thân yêu của họ đang ở. Rồi con tàu chạm đến đường ranh giới, đường chân trời, sau đó nó biến mất hoàn toàn. Có hề gì đâu, người thân và bạn bè trên đất liền biết chắc rằng người họ thương yêu không hề biến mất như hình ảnh, dẫu họ chẳng còn thấy được hình bóng nào gắn với người thân của họ, huống hồ là nói chuyện hay chạm vào nhau. Đường chân trời có thể chia cắt giữa những con người này với những con người khác đã băng qua nó, nhưng ai cũng hiểu rằng rồi sẽ có ngày hạnh ngộ.

Tôi nghĩ, toàn bộ khối hình ảnh ở trên cũng tương đồng với khoảnh khắc mà người thân của chúng ta từ giã cõi đời. Nếu may mắn, có thể bạn sẽ có mặt bên người thân, ôm lấy họ và nói lời vĩnh biệt. Thế rồi họ sẽ lên thuyền rời bến, tìm về đại dương. Họ dần tan biến khỏi cuộc sống thực thể của bạn. Con thuyền đưa họ đến đường chân trời, lằn ranh giữa sự sống và thế giới sau sự sống. Băng qua ranh giới ấy, bạn sẽ không còn thấy người thân nữa, cũng không thể nói chuyện hay chạm vào họ nữa, nhưng bạn vẫn biết rằng họ không bao giờ hoàn toàn biến mất. Họ chỉ qua lằn ranh, thứ tạm thời ngăn cách bạn và thế giới ẩn sau nó. Và rồi, hãy kiên nhẫn, hãy nhẹ buông, hãy an nhiên, rồi bạn và người thân sẽ hạnh ngộ một lần nữa.

Theo internet

Niềm tin đem lại sức mạnh thay đổi - về phim End Game

Bài viết này có tiết lộ nội dung phim. Bạn cân nhắc trước khi đọc :)



Một số cảm nghĩ sau khi xem xong bộ phim End Game. Phim không có nhiều cảnh đánh đấm như trong các tập trước. Cái chết của Thanos cũng rất lãng xẹt và không gay cấn hay lấy nhiều sức lực của các siêu anh hùng như chúng ta tưởng. Bộ phim đi vào cuộc sống của từng siêu anh hùng sau khi một nửa nhân loại bị biến mất.

Sau khi kẻ thù bị tiêu diệt thì dường như các anh hùng mất phương hướng. Phần lớn họ bị chìm trong nỗi buồn vì mất đi người thân yêu của mình. Thor tìm cách quên đi nỗi buồn bằng cách vùi đầu vào TV, truyền hình cáp. Tay bắn cung (bị mất vợ con) thì lao vào giải khuây bằng việc chém giết. Người sắt thì hài lòng với cuộc sống hiện tại với vợ con. Còn Natasha và một số anh hùng khác thì khá hơn chút là họ đi làm các việc "giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha" hòng giúp đỡ cộng đồng. Đội trưởng Mỹ trẻ mãi không già thì tham gia tư vẫn cho hội phụ lão phường.

Tuy nhiên, trong họ vẫn trông rất buồn phiền trong cuộc sống hàng ngày. Nhóm siêu anh hùng như không còn là chính mình trong cuộc sống hàng ngày.

Và điều cứu rỗi họ thoát khỏi sự chạy chốn là tìm cách cứu lại những người thân đã mất vì cú búng tay của Thanos. Và chính các thành viên của đội đã giúp họ tìm lại chính mình - người Kiến, Hulk và người sắt.

Và biệt đội siêu anh hùng đã trở lại để thay đổi định mệnh. Phim rất hay và ý nghĩa ở điểm này.



By thuvienxuan

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2019

Mẹ ơi con đi đây



Chúng ta thường hay sợ rằng khi mình để ai đó đi, họ sẽ không quay về nữa . Nhưng thực tế không phải vậy. Nếu bạn giam một con chim trong lồng thì một ngày kia, khi bạn quên khóa cửa lồng, nó sẽ bay đi mất và không bao giờ quay lại nữa . Thay vì vậy, nếu bạn luôn mở cửa lồng và đề đầy thức ăn trong đó, con chim sẽ bay đi nhưng rồi lại quay về. Một người kể cho tôi nghe rằng, chiều nọ, cậu con trai 6 tuổi của bà buồn bã thông báo bằng giọng điệu nghiêm trọng : - Mẹ, con không yêu mẹ nữa, con sẽ bỏ nhà ra đi . Thế là bà trả lời : - Không sao con yêu ạ, mẹ sẽ giúp con thu xếp đồ đạc . Rồi bà theo cậu bé vào phòng và giúp con lấy những vật dụng cần thiết như gấu bông, quần áo, đồ hóa trang người nhện, bỏ tất cả vào chiếc va - li nhỏ . Sau đó, bà vào bếp làm món bánh mì mà cậu bé thích, đặt trong túi giấy và đưa cho cậu con trai của mình để cậu không bị đói trong chuyến đi . Lúc tiễn con ra cửa, bà vẫy tay chào con và nói : - Tạm biệt con yêu . Đừng quên liên lạc với mẹ nhé . Thế là cậu con trai bé bỏng của bà, một tay kéo va - li, một tay cầm túi bánh mì, bước đi về phía cuối con đường nhỏ bằng qua vườn, mở cổng, quẹo trái và ra đi .

Đi chưa đầy 50 mét, cậu bé đã cảm thấy nhớ nhà. Cậu bèn quay lại, đi về phía cổng, chạy ùa vào nhà, lao vào vòng tay chờ đón của mẹ, người nãy giờ vẫn đứng nguyên chỗ đó. Người mẹ đó quả thật rất sáng suốt. Bà hiểu rõ cậu con trai 6 tuổi sẽ không đi xa căn nhà đầy yêu thương của mình. Khi tôi kể câu chuyện đó cho một chuyên viên tâm lý người Singapore nghe, cô ấy đã cười không ngớt. Sau đó, cô cho tôi biết hồi nhỏ cô cũng từng làm thế. Hồi 6 tuổi, cô cãi nhau với mẹ và đòi bỏ nhà đi. Mẹ cô lập tức đồng ý và giúp cô thu xếp hành lý. Tuy nhiên mà không làm món bánh mì cho cô như bà mẹ kia mà thay vào đó, bà cho cô 10 đồng để mua thức ăn. Mẹ cô đưa cô ra thang máy và khi thang đến, cô bé 6 tuổi đã bước vào thang, người mẹ thì đứng ngoài, vẫy tay chào khi cửa thang máy đóng lại. Thang máy chưa đến xuống tầng trệt thì cô bé đã nhớ nhà. Khi thang vừa xuống đất, cô nhớ mẹ và nhớ nhà kinh khủng, cô nhấn nút số tầng nơi mình ở, chiếc thang máy lại đóng cửa và đi ngược lên ; khi cửa thang vừa mở, mẹ cô vẫn đứng đó chờ với vòng tay dang rộng : - Mừng con yêu đã về nhà. Một khi những kết nối yêu thương đã đủ mạnh, bạn có thể để cho một người rời xa bạn, trong lòng thấu hiểu rằng : Có ra đi sẽ có quay về.


Theo internet

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

Không tách rời

Những câu chuyện về Đức Phật và Chúa Giêsu là những câu chuyện về tiềm năng của chính chúng ta. "Những việc lớn hơn tôi đã làm, các ngươi sẽ làm," Chúa Giê-su hứa. Chúng ta có nghĩa là nhận ra rằng chúng ta được sinh ra từ Thiên Chúa, được tạo ra trong hình ảnh của Thiên Chúa, một người có Nguồn. Chúng ta có thể nhỏ bé và không đáng kể ở một cấp độ, nhưng chúng ta vượt quá tầm đo lường ở một cấp độ khác. Một ngày nào đó, sau nhiều cuộc đấu tranh, chúng ta sẽ buông bỏ sự kháng cự và chấp nhận chủ quyền của mình. Khi không có sự tách biệt tồn tại giữa bản ngã nhỏ bé và Bản ngã vô hạn của chúng ta, chúng ta sẽ diễn ra bên cạnh Đức Phật và Chúa Giêsu và biết rằng chúng ta không bao giờ tách rời khỏi chúng ngay từ đầu.

Theo A.M

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2019

Vì sao chúng ta nói dối


Nhiều năm trước có một cô gái trẻ đến gặp tôi vì cô lỡ có thai với bạn trai. - “ Sao cô không nói cho cha mẹ mình biết ? ” tôi hỏi, - “ Thầy đùa sao ” cô gái đáp, “ cha mẹ con sẽ giết con mất ”. Thế là thay vì nói sự thật, cô đã chọn nói dối với cha mẹ mình. Thế giới này sẽ hạnh phúc và phồn vinh hơn nhiều nếu giá trị của sự thật thà được đánh giá cao. Và cách duy nhất để đạt được điều đó, chính là sự ân xá dành cho sự thật, dẫu cho sự việc có thế nào. Khi đó, con cái sẽ kể cho cha mẹ mọi chuyện, kể cả những điều khó nói vì chúng hiểu mình sẽ không bị trừng phạt, thậm chí không bị la mắng, thay vào đó chúng sẽ được cha mẹ giúp đỡ. Khi con cái gặp rắc rối trong cuộc đời, đó chính là lúc chúng cần đến cha mẹ. Hãy giúp con của bạn hiểu rằng nói ra sự thật không hề khiến chúng phải chịu sự trừng phạt nào; Sự thật sẽ luôn giúp chúng được cha mẹ tiếp sức, hỗ trợ. Tương tự, các cặp vợ chồng nên trung thực với nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn thay vì che giấu sự thật. Hãy nhớ rằng các bạn luôn trung thực với nhau và xem đó là đức tính quý giá hơn mọi thứ khác. Bên cạnh đó, các bạn không nên trừng phạt nhau, ngay cả khi một trong hai phản bội nhau và luôn tha thứ cho khuyết điểm của nhau, cùng nhau giải quyết mọi vấn đề để chúng không bao giờ tái diễn. Hãy nhớ rằng : “ Nơi đâu có hình phạt, thậm chí chỉ là sự trách cứ, thì nơi đó sự thật còn bị che giấu ”.

Vì lẽ này mà phật tử ở nơi tôi sinh sống không sử dụng hình phạt. Sau thời kỳ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi, nhờ có các nhà lãnh đạo thông thái và can đảm như Nelson Mandela và Tổng Giám mục Tutu thì đất nước mới lập nên được Ủy ban Sự thật và Hòa giải đầu tiên. Họ hiểu rõ việc phơi bày sự thật của những gì đã xảy ra trong suốt những năm tháng bạo tàn là điều có ý nghĩa quan trọng hơn cả sự trừng phạt. Một trong những câu chuyện được ủy ban này công bố đã không ngừng khiến tôi xúc động, đó là chuyện về một người cảnh sát da trắng đã thú nhận thật chi tiết việc ông tra tấn và giết một người da đen hoạt động chính trị như thế nào, trước mặt người vợ góa bụa của nạn nhân. Chồng của bà ta nằm trong số nhiều người bị mất tích và đây là lần đầu tiên bà được nghe kể lại những gì đã xảy ra. Khi ông thú tội xong, người đàn bà góa bụa đã nhảy qua hàng rào bảo vệ nhân chứng và chạy thẳng đến kẻ đã giết chồng bà. Hành động của bà nhanh đến nỗi bảo vệ không kịp chặn bà lại. Người cảnh sát tội lỗi cứ nghĩ mình sẽ bị trả thù tàn bạo. Thế nhưng, bà đã không hề tấn công ông mà thay vào đó, bà nhẹ nhàng hoàng đôi cánh tay da đen của mình quanh thân hình da trắng cứng đờ của kẻ đã giết chồng bà và nói : “ Tôi tha thứ cho ông ”.

Theo internet

Buông bỏ


Thời xa xưa, bắt được một conkhi là rẩt dễ. Người thợ săn chỉ cần vào rừng, tìm một trái dừa khô và khoét một cái lỗ trên đó sao cho vừa bãng nắm tay của con khỉ. Sau đó, anh ta uống hết nước và ăn chỗ cùi dừa ngon ngọt. Rồi anh ta dùng dây thừng buộc trái dừa đó và treo nó lên cành cây, bỏ vào đó một trái chuối rồi đi về.

Chẳng mãy chốc con khi phát hiện ra trái dừa, thò tay vào bên trong và có kéo quả chuối ra. Thế nhưng do cái lỗ chỉ vừa bằng nắm tay của nó nên con khi không tài nào lấy quả chuối ra được.
Chỉ cẩn nó chịu buông quả chuối là đã có thể thoát khỏi cái bẫy và chạy đi, thế nhưng liệu nó có chịu buông bỏ hay không? Không đời nào. Bởi loài khỉ luôn nghĩ ràng: “Đó là quả chuối của mình. Mình đã tìm thấy nó. Nó là của mình”.

Đó chính là lý do vì sạo loài khỉ lúc nào củng bị con người bắt.Với lối suy nghĩ tương tự như vậy, loài người chủng ta hay rơi vào tinh thế tự mắc bẫy.

Chẳng hạn, khi bạn tiếc thương khôn nguôi một người thân đã ra đi, ngày đêm bạn đều nghĩ đến họ và bạn không thể làm việc hay ăn ngủ được. Vì sao vậy? Vì bạn không thể buông bỏ, củng như chú khỉ kia không thể buông bỏ quả chuối để tiếp tục sống . Vì bạn nghĩ rằng: “ Đó là con của mình . Mình đã sinh ra nó . Nó là của mình ”. Một số bà mẹ cho biết , ngay từ lần đầu nhìn vào đôi mắt của đứa con mới sinh, bản năng đã cho họ biết rằng chúng không hoàn toàn là do cha mẹ tạo ra mà dường như chúng còn là hiện thân của quá khứ tiền kiếp nào đó, chẳng khác gì một vị khách phương xa bước vào thế gian này. Chính vì thế mà cha mẹ là người chăm lo, nuôi dưỡng và yêu thương con cái của mình , chứ không phải những người sở hữu chúng. Không may là rất nhiều bậc cha mẹ đã quên mất điều đó, trong quãng thời gian nuôi dạy con cái, họ có khuynh hướng sở hữu chúng. Cho đến khi phải buông tay để con cái sống tự lập , thì họ không đành lòng. Giá như họ nhớ rằng chúng ta không ai có quyền sở hữu một ai cả - cho dù đó là con ruột của mình, thì họ đã không phải đau khổ như con khỉ kia bị mắc bẫy trong trái dừa. Bạn hãy nhớ rằng, yêu thương một ai đó nghĩa là phải chấp nhận một ngày nào đó chúng ta phải buông, phải xa họ.

Theo internet

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Sách hay - Làm điều quan trọng (measure what matters) của John Doerr

Sách hay -  Làm điều quan trọng (measure what matters) của John Doerr

Cuốn sách này là kim chỉ nam để một tập thể có thể đạt được những mục tiêu tưởng trừng như không thể. OKRs giúp cho cả tập thể hướng đến mục tiêu chung, cùng tiến lên với công việc và cùng phát triển bản thân và làm điều mình muốn.

\


Đây là sách dành cho những ai ưa thích đọc các đề tài về quản trị, lãnh đạo để thư giãn hoặc muốn trở thành một người làm việc có tổ chức cũng như sẽ hữu ích cho các công ty start-up.

Đối với tôi, quyển sách này có 3 ý chính cần ghi nhớ:

1. Như John Doerr đã nói: “Ý tưởng dù đơn giản, cách thực hiện chúng mới quyết định tất cả”. Đúng là hành động và hoàn tất công việc là điều quan trọng, nhưng ý tưởng, tầm nhìn, mục tiêu đằng sau đó mới là thứ hỗ trợ việc thực thi.

2. Tính minh bạch của Google thể hiện ở chỗ việc áp dụng OKRs được các thành viên trong nhóm xem xét từ trên xuống dưới và ngược lại. Tại châu Á, tính minh bạch không phải là điều phổ biến trong giới doanh nghiệp (do đó mọi thứ đều được bảo mật cao). Trong thực tế, đây còn là một nghịch lý đi ngược lại với những điều trong “Binh pháp Tôn Tử”, đó là người ta phải lừa dối những người khác, thậm chí cả thành viên trong đội về “chiến lược”, nhưng vẫn có thể ăn mừng chiến thắng cùng họ. Vì đang sinh sống và làm việc tại châu Á, tôi sở hữu cả hai phong cách quản lý theo phương Tây lẫn văn hoá Á châu. Tìm kiếm sự cân bằng giữ cả hai là điều tôi cần học hỏi thêm để định hướng.

3. Bên cạnh mục tiêu, sự lãnh đạo, tầm nhìn, giá trị công ty là những thành phần quan trọng sẽ đạt hiệu quả tốt khi áp dụng OKRs.

Theo googreads

Sự khiêm nhường


Cảm giác nghi ngờ hoặc không thỏa đáng thay vì là nguồn gốc của sự xấu hổ, có thể trở thành một lời nhắc nhở đơn giản về giá trị của sự khiêm tốn.  Sẽ luôn có nhiều hơn để biết, để hiểu và trải nghiệm.  Ngay cả những bất cập được hình thành của chúng ta cũng hoàn toàn thích hợp cho thời điểm mà chúng ta tìm thấy chính mình. Đừng để nhận thức về con đường chưa được làm sáng tỏ bạn mù quáng với những món quà đang sống trong bạn ngay bây giờ. Một cây nhỏ trong rừng cũng không kém phần hoàn hảo so với cây tuyết tùng hùng mạnh đang đứng trên cao.

Theo A.M